Có người đến tìm Đoàn Tư Phỉ để xác nhận an nguy của hắn.
Nếu để vị giáo sư Đoàn này xảy ra chuyện bất trắc gì thì viện nghiên cứu sẽ buộc phải đóng cửa, lúc đó tất cả thí nghiệm đành phải tạm hoãn lại hết.
Không biết tại sao Trần Liễu cũng đi theo qua đây, đôi mắt đỏ ửng như là mới khóc.
Đường Hi để ý thấy trên người cậu ta có vết tích đánh nhau, trên mặt và vùng da lộ ra cũng có vài vết trầy xước.
Có lẽ là do ánh mắt của Đường Hi quá mức thẳng thắn, Trần Liễu có chút chật vật, lúc ánh mắt hung tợn chạm phải đôi mắt trong veo không pha chút tạp chất của cậu, rõ ràng cậu ta có một chút hoảng hốt.
"Tò mò à?" Đoàn Tư Phỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn cậu ta, "Có từng nghe câu tục ngữ này chưa?"
"Con mèo chết vì tò mò." Thanh âm hắn đều đều như là đang nói một sự thật hiển nhiên.
Đường Hi thu hồi tầm mắt hiếu kỳ của mình, trốn sau lưng hắn.
Không biết là bị câu nói của hắn hù hay là bị ánh mắt của Trần Liễu dọa sợ.
Trần Liễu trầm mặc xoay người đi lên lầu hai, cậu ta biết bây giờ bộ dáng của mình vô cùng khó coi nên càng tăng nhanh tốc độ.
[1551, cậu ta bị gì vậy?]
1551 lay động cơ thể tròn vo của nó:[Tôi cũng không biết.]
Có vẻ cậu ta có liên quan đến vụ án lần này.
Đoàn Tư Phỉ và cậu cùng đi đến đại sảnh để lấy lời khai.
Đường Hi vẫn luôn ở trong phòng nghiên cứu làm thí nghiệm, vì tính bảo mật nên trong phòng không lắp camera nhưng mà hành lang bên ngoài vẫn có.
Hình ảnh phát trên màn hình cho thấy từ lúc cậu đi vào cho đến khi án mạng xảy ra thì cậu một bước cũng không có đi ra ngoài.
Nhưng Đoàn Tư Phỉ lại không có chứng cứ ngoại phạm, lúc ấy bên cạnh hắn không có ai nên cũng không có người nào có thể làm chứng cho hắn.
Nếu dựa theo quy định thì người không có chứng cứ ngoại phạm thì không thể rời đi, nhưng Đoàn Tư Phỉ trời sinh chính là người có mị lực khiến người ta tin tưởng, hắn chỉ cần trao đổi với cảnh sát một lát là đã có thể thoát thân.
Đường Hi yên lặng suy nghĩ, không hổ là boss phản diện giết liên tục bảy tám người mới bị phát hiện.
Tố chất tâm lý thật cao...
Truyện Trinh Thám
Án mạng chết người xảy ra ngay bên cạnh mà hắn dường như không bị chút ảnh hưởng nào, lạnh nhạt hờ hững đến nỗi cậu nghi ngờ liệu hắn có lừa gạt được máy phát hiện nói dối hay không.
Cậu đi theo người đàn ông ra ngoài, ánh mắt lén lút nhìn qua ngó lại.
Cậu là người muốn biết ai là hung thủ hơn bất kì người nào, việc này không có trong cốt truyện nên rất có thể sẽ làm cho nhiệm vụ cứu vớt của cậu thất bại.
Sau khi biết Đoàn Tư Phỉ chính là nhân viên dọn phân của mình, mức độ quan tâm nhiệm vụ của cậu đã tăng lên theo cấp số nhân.
Nhìn như thế nên cậu cũng thấy được một vài vài thứ, cậu thấy Hoàng Lại Hàn cũng ở trong đám người, hình như hắn vừa nộp chứng cứ ngoại phạm xong nên muốn rời đi.
Hắn vừa ngẩng đầu thì cũng thấy Đường Hi, lập tức lộ ra hàm răng trắng với cậu.
Đoàn Tư Phỉ như có mắt sau lưng, hắn lên tiếng nhắc nhở: "Tò mò sao?"
Đường Hi sợ hết hồn, ngoan ngoãn quay đầu lại nhìn đường.
Vừa về đến phòng thí nghiệm, Đoàn Tư Phỉ lập tức đóng cửa, vươn tay cởi nút áo trên cùng làm lộ ra xương quai xanh, khí tức cấm dục nhanh chóng tản ra, hắn tiện tay tháo cặp kính gọng vàng, cả người tỏa ra khí tức nguy hiểm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!