Chương 28: (Vô Đề)

Chết người.

Đường Hi nhìn cảnh sát trước mặt, nhất thời cảm thấy lạnh sống lưng.

Nhìn thiếu niên ngây thơ trước mắt làm viên cảnh sát không khỏi nghĩ đến con trai của mình, giọng nói ông hòa hoãn: "Cậu không cần lo lắng, tôi chỉ hỏi vài vấn đề thôi."

Đường Hi hơi rụt người lại.

Cảnh sát kiên trì hỏi mấy câu.

Đường Hi chỉ gật đầu hoặc lắc đầu một cái, không dám nói chuyện với người cảnh sát xa lạ này.

Trong lúc cậu còn đang bối rối thì Đoàn Tư Phỉ đã đi lại đây, hắn thân mật khoác tay lên bả vai đơn bạc của cậu, nhẹ nhàng trấn an thiếu niên đang run rẩy.

Đoàn Tư Phỉ thay cậu trả lời mấy câu hỏi của cảnh sát, bởi vì lúc xảy ra án mạng hắn và Đường Hi trùng hợp ở cùng nhau.

Cảnh sát: "Cậu có quan hệ gì với cậu ta?" Nhờ kinh nghiệm nhiều năm trong nghề nên chỉ cần liếc mắt một cái ông cũng cảm giác được thiếu niên này có vấn đề về tâm lý, có lẽ là do ánh mắt cậu vô cùng sạch sẽ nên ông không nhịn được hỏi thêm một câu.

Đoạn Tư Phỉ mỉm cười: "Câu hỏi này có liên quan đến vụ án sao?"

Viên cảnh sát im lặng một lúc, khi ông vừa định trả lời thì Đoàn Tư Phỉ đã nói tiếp: "Em ấy là trợ lý nghiên cứu của tôi."

Đoàn Tư Phỉ nở nụ cười lễ phép, có thể thấy được hắn là một người vô cùng nhã nhặn lịch sự.

Cảnh sát gật đầu, không hỏi thêm nữa, sau đó rời đi.

Nạn nhân và Đường Hi chỉ là quan hệ đồng nghiệp không hơn không kém, một cái viện nghiên cứu lớn như vậy, hai người gần như không có giao thiệp gì với nhau, cảnh sát chỉ cần chứng cứ ngoại phạm như vậy của cậu là cũng đủ rồi.

"Dọa em sợ sao?" Đoàn Tư Phỉ cúi đầu lo lắng nhìn cậu.

Không nghi ngờ gì nữa.

Đường Hi cảm thấy trong người có từng cơn lạnh buốt thổi ngang, cậu không dám ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.

Đoàn Tư Phỉ tưởng cậu bị viên cảnh sát xa lạ kia dọa sợ, hắn vươn tay dịu dàng xoa đầu cậu.

Tóc đen mềm mại len lỏi qua từng khớp xương tay, thành công xoa dịu cảm xúc của mèo nhỏ.

Đường Hi bình tĩnh lại:[1551, anh ấy giết người sao?]

1551 khó khăn nói:[Tôi cũng không chắc, nhưng mà...]

Trong cốt truyện, kẻ giết người chỉ có thể là nhân vật phản diện, sự việc giết nghiên cứu viên thì trừ hắn ra cũng sẽ không có ai khác.

Nghiên cứu viên mất mạng tên là Trần Duẫn, Đường Hi không có một chút ấn tượng nào về người này, thậm chí cậu còn không nhớ gương mặt của hắn ra sao.

Sáng sớm hôm nay người này được phát hiện là đã chết tại nhà, chỉ có cơ thể, còn đầu đã không cánh mà bay.

Nghe nói cảnh sát đã tìm kiếm hơn một giờ mới ở trên trần nhà tìm thấy được, hơn nữa lúc tìm thấy thì cái mũi của hắn đã bị cắt mất, trên mặt chỉ còn lại một lỗ máu lớn.....!

Lúc Đường Hi đang làm thí nghiệm được một nửa, 1551 đột nhiên mở miệng:[Vào ngày đầu tiên cậu đến, hắn đã nói xấu cậu trước mặt Đoàn Tư Phỉ.]

Ngày đó khi truyền tin cho Đường Hi, nó đã chú ý đến.

Chỉ một câu nói không đầu không đuôi nhưng nháy mắt Đường Hi đã hiểu.

Giữa hai người này có mối liên hệ gì sao?

Ống nghiệm trên tay hơi run rẩy, cậu nhíu mày kìm nén sự sợ hãi mà kêu hệ thống chuyển những tấm ảnh chụp hiện trường vụ án đến cho cậu xem.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!