Rõ ràng là ngữ khí vô cùng dịu dàng nhưng lại khiến cậu sợ hãi đến nỗi suýt lộ ra đuôi nhỏ.
Nhìn thấy vẻ hoảng sợ của Đường Hi, hắn sải đôi chân dài bước đến, từng bước từng bước một dồn con mồi yếu ớt vào góc tường.
Đường Hi bị ép đến nỗi không lui được nữa, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn.
Đoàn Tư Phỉ khống chế bản thân, hắn dừng lại cách cậu khoảng một cánh tay, nhẹ giọng hỏi: "Em sợ tôi sao?"
"Vốn dĩ muốn cho em vào bộ sưu tập của tôi nhưng không hiểu sao lại có chút không nỡ, tôi cho em đi, em phải ngoan ngoãn nghe lời có biết không?"
Sự quan tâm của hắn dành cho nghiên cứu viên nhỏ này vượt xa sức tưởng tượng của hắn, việc bao vây con mồi trong lãnh địa của mình là nguyên tắc trước giờ của hắn, nhưng không hiểu sao hôm nay hắn lại mềm lòng.
Ranh giới đạo đức trong hắn vô cùng mong manh, trước đây hắn chưa bao giờ xuất hiện loại cảm giác này, thậm chí đối với loại cảm giác xa lạ này còn có chút ngạc nhiên.
Cứ như nếu hắn thật sự tàn nhẫn xuống tay thì sẽ xảy ra một chuyện không đường cứu vãn được vậy.
Đường Hi sợ hãi gật đầu, cậu cũng không thể không nghe lời, cậu không thể đi nếu chưa hoàn thành xong nghiên cứu của nguyên chủ, cậu phải ở lại viện nghiên cứu.
Đoàn Tư Phỉ hài lòng đứng dậy xoa xoa đầu cậu: "Ngoan, đi rửa mặt rồi ra ăn cơm."
Hành động thật mật cứ như một đôi tình nhân đang yêu nhau.
Đường Hi không thể thả lỏng cơ thể, từ lúc vai ác nói muốn cho cậu vào bộ sưu tập của hắn thì mồ hôi lạnh cứ thi nhau tuôn ra ở sau lưng.
Nhân vật phản diện ở thế giới này khi giết người thì có một điều khiến hắn đam mê, đó chính là thu thập xương ngón tay út của người chết.
[Anh, anh, anh ta quả thật muốn giết tôi kìa!]
1551 khéo léo nhắc nhở:[Tôi cảm thấy hình như hắn có ý nghĩ khác với cậu đó.]
Đường Hi nghe không hiểu, cậu chậm rãi đi vào phòng vệ sinh, phát hiện ra trên kệ đặt một bộ dụng cụ vệ sinh cá nhân mới.
Cậu theo thói quen nguyên chủ mà đánh răng, trong lúc vô tình liếc mắt nhìn gương một cái.
[Sao lại như vậy???]
Câu sững người vài giây, trên cổ cậu có chi chít dấu hôn.
Trải qua một thế giới, cậu cũng không còn là một con mèo nhỏ ngây thơ nữa, cậu biết những vết này là gì.
Không chỉ ở trên cổ, cậu lén lút vén áo lên nhìn, những dấu hôn ám muội từ trước ngực cậu thoắt ẩn thoắt hiện kéo dài đến đường nhân ngư.
Thoạt nhìn cứ như là bị giày vò quá độ, thậm chí còn có mấy chỗ xước da.
Chẳng trách vừa nãy khi da thịt cọ xát với quần áo cậu lại đau như vậy.
Đường Hi ngơ ngác buông áo xuống, những suy nghĩ về Đoàn Tư Phỉ và Hạ Vọng rốt cuộc có phải là một người hay không lần nữa xuất hiện trong đầu cậu.
Chắc chắn chính là anh ấy, chỉ có anh ấy mới làm cho cậu bánh quy hình cá nhỏ, cũng chỉ có anh ấy mới thích cắn cậu.
Cậu không nhịn được hỏi hệ thống: [Có khi nào nhân vật phản diện ở thế giới trước sẽ xuyên đến thế giới này không?]
1551 biết cậu đang mong chờ cái gì, nhỏ giọng nói:[Theo lý thuyết thì không có khả năng, một thế giới chỉ có thể có một người làm nhiệm vụ, mà chỉ có người giao nhiệm vụ và thẩm phán mới có quyền sở hữu nhân vật đó.]
[Thẩm phán?]
Đây là lần đầu tiên cậu nghe đến cái tên này từ miệng hệ thống.
[Chính là những người quản lý những thế giới khác nhau, cũng có thể nói là thần, hệ thống đều làm việc cho thẩm phán, nhiệm vụ và điểm của cậu cũng là bọn họ đưa ra, bởi vì có nhiều thế giới nên số lượng thẩm phán thật ra cũng rất nhiều.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!