Chương 24: (Vô Đề)

Đến trưa, Đường Hi dựa theo ký ức của nguyên chủ đi đến nhà ăn, nhưng thay vì xếp hàng lấy cơm như những người khác, cậu lại tránh tất cả mọi người, một mình đi nấu mì ăn liền vị bò kho.

Ở thế giới đầu, Hạ Vọng quản cậu rất nghiêm, mấy thứ mì ăn liền này cậu không được động vào dù chỉ một ngón tay.

Nhưng ở thế giới này Đường Hi chỉ có thể ăn mì gói, vẻ mặt cậu vô cảm nhai nuốt tựa như đang chấp hành nhiệm vụ.

Một khuôn mặt vừa nghiêm túc nhưng lại vô cùng đáng yêu.

Rất nhanh sau đó, cậu đã biết được ý nghĩa của cái liếc mắt đầy ẩn ý của Đoàn Tư Phỉ trước khi hắn rời đi là gì rồi.

Cậu vừa mới ăn xong thì chạm mặt với viện trưởng, ông lão có chòm râu hoa râm hiền từ hỏi cậu tại sao lại không muốn làm nghiên cứu cùng giáo sư Đoàn.

"Đây chính là cơ hội mà bao nhiêu người tranh nhau cũng không được."

Đường Hi vẫn cúi đầu như cũ, vẻ mặt mất tập trung.

Xem ra Đoàn Tư Phỉ cũng không cần ép buộc cậu, chỉ lấy địa vị của hắn trong giới nghiên cứu khoa học thôi thì cũng sẽ có người tự đóng gói dâng đến tận cửa cho hắn.

Viện trưởng thở dài, "Tuy là nói làm trợ lý nhưng thật ra lại làm học trò cuối cùng của cậu ta, em có thể có được phòng nghiên cứu riêng, điều kiện và trang thiết bị nghiên cứu cũng sẽ tốt hơn, quan trọng nhất là sẽ được giáo sư Đoàn tự mình hướng dẫn." Tuy ông cũng không ôm kỳ vọng quá nhiều vào hạng mục cậu đang nghiên cứu, nhưng ông vẫn biết đứa nhỏ này luôn nghiêm túc nên cũng không nỡ đả kích sự nhiệt tình của cậu.

Đương nhiên Đường Hi không có hứng thú với việc được giáo sư Đoàn hướng dẫn chỉ dạy, cậu có ký ức của nguyên chủ do hệ thống gửi nên có thể tự mình hoàn thành nghiên cứu của nguyên chủ.

Nhưng điều kiện nghiên cứu tốt hơn làm cậu hơi dao động.

Trong thế giới này, mục đích sống của nguyên chủ chỉ còn nghiên cứu và đây là điều ý nghĩa nhất trong cuộc sống của cậu ta, đây cũng là hạng mục mà cậu ta đã dồn hết tâm huyết để nghiên cứu.

Thấy cậu dao động, viện trưởng càng ra sức thuyết phục, ông nói mười câu thì hết chín câu khen Đoàn Tư Phỉ.

Cậu thậm chí còn nghi ngờ vị nhân vật phải diện mới này mới là vai chính, nhưng cậu nhanh chóng tỉnh ngộ.

Đây chính là điểm đáng sợ của vai ác trong thế giới này, trước khi thân phận kẻ giết người hàng loạt của hắn bị bại lộ, mọi người xung quanh luôn ca ngợi tán thưởng hắn, chỉ trừ nguyên chủ ra, không ai có thể nhìn thấu vẻ ngoài dối trá của hắn.

Hắn đã xây dựng cho mình một vỏ bọc gần như hoàn mỹ.

Thời gian viện trưởng nói chuyện với cậu quá lâu, đã qua giờ nghỉ trưa, không chỉ phá hỏng thời gian biểu của cậu mà còn hấp dẫn rất nhiều ánh mắt của người khác.

Đây là việc cậu không thể chấp nhận nhưng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.

Vì vậy Đoàn Tư Phỉ đã chờ được nghiên cứu viên nhỏ đến gõ cửa như ý muốn.

Nhìn Đoàn Tư Phỉ mặc áo sơ mi trắng trước mặt, Đường Hi chớp mắt nhìn hắn, nhả ra từng chữ một để chào hỏi.

Cậu đặc biệt nhấn mạnh là viện trưởng bảo cậu đến đây.

"Vào đi." Đoàn Tư Phỉ khẽ cười một tiếng mở rộng cửa, nghiêng người ra hiệu cậu đi vào.

Bộ dạng nho nhã lễ độ không lộ ra một chút sơ hở.

Khi Đường Hi sắp xếp lại những tài liệu cậu mang theo, hắn ở phía sau chăm chú quan sát cậu, nhìn cậu nghiêm túc cẩn thận sắp xếp tài liệu theo quy tắc, không lệch một centimet nào.

[Có phải anh ấy nhìn ra được cái gì không?] Đường Hi căng thẳng.

[Nếu anh ta nhìn ra thì cũng không sao.]1551 an ủi cậu.

Đoạn Tư Phỉ hơi cúi người: "Buổi trưa cậu ăn mì gói à?"

Trong phòng thí nghiệm của hắn hầu như không có mùi vị gì nên mùi mì thịt bò trên người Đường Hi đặc biệt rõ ràng.

Đương nhiên Đường Hi không thể trả lời hắn, cậu như một con chuột lang nhỏ không ngại phiền mà từng chút từng chút chuyển bảo bối của mình vào, mỗi lần chuyển một ít, hầu như trọng lượng của đồ vật mỗi lần chuyển không sai biệt với nhau lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!