Chương 19: (Vô Đề)

Trần Định Ninh từ trong góc khuất bước ra, gương mặt vặn vẹo, cầm di động đứng bên đường lẩm bẩm một mình: "Tôi biết cậu không phải hạng cậu tốt lành gì mà, còn dám có quan hệ tốt với Diệp giáo thảo như vậy, cậu là cái thá gì chứ? Bây giờ tôi sẽ cho cả trường biết được gương mặt thật của cậu." Hắn như lún sâu vào những suy đoán vô căn cứ của mình.

Đường Hi lại không biết gì, do sợ đến muộn nên cậu cong chân chạy thật nhanh.

Cậu là học sinh ngoại trú, lúc ghi địa chỉ nhà thì cậu cố ý ghi hơi xa trường, cho nên dù cậu có đến trễ thì giáo viên chủ nhiệm cũng không truy cứu.

Nhưng thay vì lười biếng, cậu lại bước vào lớp trước một giây khi tiếng chuông vào học vang lên.

"Chào buổi sáng." Thanh âm Diệp Kỳ An nhu hòa như nước, vừa nhìn thấy cậu đã vô thức mỉm cười.

"Chào buổi sáng, hôm nay tôi không có đến trễ." Đường Hi vô cùng vui vẻ ngồi xuống, cậu cũng muốn chào hỏi hai cô gái ngồi bàn trước mình.

Hai người họ đang cầm di động chụm vào nhau, ríu rít bàn luận, nghe thấy Đường Hi chào lập tức cùng xoay người xuống, biểu tình một kiểu giống nhau, là tức giận.

Trần Vũ Tâm đưa điện thoại đến trước mặt cậu, giọng nói bất bình: "Cậu xem cái này đi."

Đường Hi cầm điện thoại, giao diện màn hình dừng lại ở một bài đăng:

[Thông báo! Học sinh mới chuyển đến lớp 12-7 không ngờ lại là loại không biết xấu hổ thích trèo cao, qua lại với nhà giàu, bị đuổi xuống ngay cổng trường!]

Trên đó còn kèm theo mấy bức ảnh, vừa nhìn là đã biết chụp lén.

Có tấm ảnh chụp một thiếu niên bước xuống từ một chiếc xe sang trọng, có tấm chụp thiếu niên đó nở nụ cười rạng rỡ, vẫy tay với người ngồi trong xe.

Dựa vào phân tích logic "nói có sách mách có chứng" của chủ bài đăng, chủ yếu là dựa vào khóe mắt ửng đỏ của cậu, vừa nhìn đã biết chính là đã khóc cả đêm, còn thêm một thân đồ hiệu của cậu nữa.

Bởi vì dạo gần đây, CP của cậu và Diệp Kỳ An rất nổi tiếng trên diễn đàn nên rất nhiều người chỉ cần thấy tiêu đề thôi là đã biết là ai, bọn họ sôi nổi ăn dưa bở(1), sau vài lần bấm làm mới bài viết thì đã có thêm nhiều bình luận.

(1)Ăn dưa bở: hóng drama nhưng tin đồn này có độ tin cậy thấp hoặc không thành sự thật.

Đường Hi có chút bất lực, cậu không biết dùng diễn đàn, nhưng chỉ cần xem qua bài viết thì cũng đã thấy được ác ý của người đăng, các bạn học khác cũng chú ý đến động tĩnh này, lén lấy di động ra đọc.

Cậu nhỏ giọng giải thích nói: "Người này nói bậy, tôi không có cùng người khác... hẹn hò." Cậu ngập ngừng nói ra hai chữ cuối, thanh âm rất nhỏ, cơ hồ không ai nghe thấy.

Ngôn từ của bài đăng này vô cùng xúc phạm, đây là lần đầu tiên cậu bị cậu khác mắng như vậy, cảm giác cũng giống như khi còn là mèo nhỏ bị người xấu ném đá vào cậu, rất khó chịu.

Nghe cậu nói như vậy, Trần Vũ Tâm đột nhiên đập bàn: "Đúng là thứ chỉ biết giấu mặt vu oan cho người khác!"

Cô gái ngồi cùng bàn cũng gật đầu: "Đúng, đúng.

Tụi mình tin cậu mà."

Hóa ra bọn họ vì mình mà tức giận sao?

Cảm giác được tin tưởng thật kì diệu, Đường Hi ngơ ngác, chỉ cảm thấy trái tim lúc nãy còn lạnh lẽo, bây giờ đã được hơi ấm bao phủ.

Lúc này, cậu mới phát hiện ra các bạn học đang trộm nhìn cậu, nét mặt mang theo lo lắng.

Trong lúc cậu đang cảm động, Diệp Kỳ An cầm di động trên tay, càng xem mặt càng tối lại, cuối cùng hoàn toàn đóng băng.

Đường Hi không dám nhìn cậu ta, lén lút ở trong lòng thở phào một hơi.

Cũng may mấy tấm hình không chụp trúng Hạ Vọng, nếu để cậu ta nhận ra thì sẽ rất xấu hổ.

Diệp Kỳ An để điện thoại xuống, quả nhiên không nói đến người ngồi trong xe, chỉ nén giận hỏi: "Ai đăng cái này?"

Khuôn mặt bạn cùng bàn của Trần Vũ Tâm mang theo vẻ cay đắng cùng tiếc nuối: " Tụi mình cũng không biết, nếu biết được người này là ai, mình sẽ là người đầu tiên mắng chết cậu ta."

Trần Vũ Tâm thành thạo diễn đàn hơn so với mọi người ở đây, cô lập tức đi theo dõi IP đăng bài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!