Chương 1: (Vô Đề)

Cẩn thận đặt lát chanh cuối cùng lên miệng ly, Đường Hi bưng ly đồ uống do chính tay cậu pha cho khách kèm theo đó là một nụ cười ngoan ngoãn lễ phép.

Có một ánh mắt như thiêu như đốt di chuyển theo tấm lưng cậu, nhưng cậu đã tập mãi thành quen, từ khi cậu đến đây làm việc, ông chủ ngày nào cũng đến quán ngồi cả ngày, cái gì cũng không làm, chỉ dán mắt vào cậu.

Đây là công việc tử tế đầu tiên Đường Hi tìm được từ sau khi cậu mười tám tuổi, tuy đây chỉ là công việc tạm thời, ông chủ lại có phần hơi nghiêm khắc nhưng Đường Hi vô cùng quý trọng, nhất cử nhất động đều rất cẩn thận.

Ông chủ ngồi bên kia cửa sổ đưa tay liếc nhìn đồng hồ, ngồi nhiều giờ liền như vậy, cuối cùng lấy hết can đảm gọi cậu: "Đường Hi, hôm nay tan tầm cậu có bận gì không?"

"Tôi, tôi có hẹn với người khác rồi." Đường Hi có chút thụ sủng nhược kinh(1).

(1)Thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà lo sợ.

Bình thường cậu không dám tiếp xúc nhiều với nhân loại, tùy tiện tìm một cái cớ qua loa lấy lệ để từ chối.

Được một nhân viên đáng yêu dùng ánh mắt trong veo như lưu ly nhìn chăm chú lúc bạn nói chuyện, cho dù có từ chối cũng không khiến bạn cảm thấy khó chịu chút nào.

Ông chủ chỉ có thể lộ ra biểu tình tiếc nuối gật đầu, thậm chí còn phá lệ cho cậu về sớm.

Trong tiệm có một vị khách mới đến, thấy vậy lập tức trêu ghẹo: "Ông chủ, ông đúng là có số hưởng nha."

Bởi vì trong quán có anh chàng nhân viên đẹp trai nên cửa tiệm ẩn mình này ngày càng hút khách.

Ông chủ lắc đầu cười gượng gạo, mặt không đổi sắc âm thầm hủy hẹn ở nhà hàng tư nhân đã đặt cho tối nay.

Sau khi tan làm, Đường Hi cũng không đi đến chỗ hẹn như người khác nghĩ mà thay vào đó, cậu linh hoạt rẽ trái rẽ phải đến một ngõ nhỏ vắng vẻ không một bóng người, cậu lắc người một cái, chợt biến thành một con mèo.

Kiên nhẫn mò mẫm đi vào sâu trong con hẻm, cậu đang chờ cô gái kia xuất hiện, mấy hôm trước cậu vô tình gặp được cô gái ấy rồi giả vờ bán manh(2), sau đó chạy vào con hẻm này rồi biến mất, cô quả nhiên bị lừa, mỗi ngày đều mang thức ăn đến hẻm nhỏ này xem một cái, muốn gặp lại mèo con.

(2)Bán manh: làm nũng, tỏ ra dễ thương.

Bàn về lừa ăn lừa uống thì cậu đây chính là một con mèo chuyên nghiệp.

Đường Hi đắc ý liếm liếm móng vuốt nhỏ.

"Meo ~"

Không lâu sau, một tiếng mèo kêu ngọt ngào như sữa vang lên trong ngõ.

"Chúng ta lại gặp nhau rồi mèo con! Em đáng yêu quá đi!" Cô gái bị mèo nhỏ hấp dẫn, cô che miệng âm thầm hét lên trong lòng rồi nhìn về phía cục bông nhỏ màu vàng trước mặt.

Cô gái xé thịt khô trên tay thành từng miếng nhỏ để trên tờ giấy rồi nhẹ nhàng đưa qua, sợ rằng nếu mình nhúc nhích thêm một cái nữa thì cục bông vàng sẽ bị dọa chạy mất.

Đường Hi đang cuộn người trên mặt đất, những móng vuốt sắc bén không thấy đâu, trông vô cùng ngoan ngoãn, cậu meo meo hai tiếng để bày tỏ lòng biết ơn của mình, sau đó mới bắt đầu ăn.

Ban đầu cô gái lo lắng cậu còn quá nhỏ, không thể cắn được thịt khô, nhưng nhìn thấy cậu ăn một cách dễ dàng như vậy cô mới nhẹ nhàng thở ra, đưa tay vào túi lấy di động ra chụp ảnh.

Răng của Đường Hi nhỏ như hạt gạo kê(3) nhưng lại rất chắc khỏe.

Rốt cuộc cậu cũng không còn là mèo con nữa, tuy rằng cơ thể luôn duy trì hình dáng của mèo con nhưng một tháng trước cậu đã bước qua tuổi mười tám, dựa theo tiêu chuẩn của nhân loại thì đã trưởng thành rồi.

Tuy rằng đã mười tám tuổi rồi mà còn giả vờ làm mèo con lừa ăn gạt uống thì không phải là hành động của chính nhân quân tử, nhưng Đường Hi vẫn kiên trì khẳng định mình là một con mèo nhỏ nha.

Trên thực tế, lúc mười sáu tuổi, cậu đã có thể kiếm đủ thức ăn cho mình nhờ chạy việc lặt vặt rồi.

Chỉ là tiền thuê nhà, điện nước, chi phí sinh hoạt của nhân loại quá đắt, cậu lại không có hộ khẩu hợp pháp, tiền kiếm không được nhiều lại còn bị chủ nhà lòng dạ hiểm độc áp bức, số tiền còn dư lại chỉ đủ cho cậu mua ba bữa một ngày.

Ăn uống no đủ, Đường Hi thoả mãn dùng móng nhỏ rửa mặt, kiên nhẫn ngồi yên cho cô gái sờ lông.

Đây là trao đổi đồng giá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!