Lúc Bùi Lâm tắm xong đi ra, Giang Triều đang nói chuyện điện thoại với Mông Lượng.
Đầu dây bên kia cứ lách chách nói không ngừng, còn Giang Triều thì nhắm mắt nằm nghiêng trên giường, úp điện thoại lên mặt, uể oải ựm ờ cho có lệ.
Anh nghe thấy tiếng động trong phòng tắm, liền hé mắt nhìn qua, giọng ngái ngủ nói với người trong điện thoại: "Thôi thôi, tôi cúp máy đây."
Sau đó, anh lắc mặt, để chiếc điện thoại rơi xuống giường, rồi ngáp một cái ngồi dậy.
Anh không nói gì với Bùi Lâm, chỉ mang vẻ mặt buồn ngủ đi về phía phòng tắm, trông có vẻ như muốn vào lau dọn một chút.
Bùi Lâm ngăn anh lại, nói: "Nước em lau sạch rồi, em không bật quạt thông gió, sợ lát nữa anh lại phải dậy tắt, nên thôi. Em có mở cửa sổ, sáng mai anh nhớ đóng lại là được."
Đồng hồ sinh học của Giang Triều sớm đã quen với việc đi ngủ vào lúc chín giờ tối, giờ phút này anh đã buồn ngủ đến không mở nổi mắt, nghe vậy cũng không cố chấp nữa, ngã phịch một tiếng trở lại giường, ngủ tiếp.
Bùi Lâm lén bật cười.
Cậu dùng khăn lau vệt nước trên mặt, nói khẽ một câu "ngủ ngon", rồi tắt đèn, rón rén bước ra ngoài.
Cậu vừa đi đến cửa phòng Giang Triều, Giang Triều bỗng nhiên bật dậy như xác sống gọi cậu: "Này, Bùi Lâm."
Giọng điệu bình tĩnh lại tỉnh táo.
Bùi Lâm không hiểu chuyện gì: "Sao thế anh?"
Giang Triều vươn tay bật chiếc đèn nhỏ ở đầu giường, hắt một vệt sáng màu vàng ấm áp vào căn phòng mờ tối.
Trước và sau chỉ vỏn vẹn hai ba giây, Giang Triều dường như đã hoàn toàn tỉnh ngủ. Anh nhìn Bùi Lâm, đăm chiêu nói: "Anh nhớ là, hồi trước nốt ruồi đó của em rõ lắm mà nhỉ."
Bùi Lâm ngẩn ra.
Cậu đưa tay lên sờ khóe mắt phải của mình: "Cái này sao?"
Bùi Lâm có một nốt ruồi lệ ở khóe mắt phải, nhưng rất ít người biết.
Lúc lên hình cậu đều sẽ che nó đi.
Ngành MC dẫn chương trình này không đòi hỏi một ngoại hình quá xuất sắc, so với mặt mũi, khí chất điềm đạm, đoan trang còn quan trọng hơn. Chuyên viên trang điểm nói rằng, nốt ruồi lệ này của Bùi Lâm màu nhạt, không rõ ràng, nhưng cũng chính vì màu nhạt nên ngược lại trông có phần quá nổi bật. Vì thế mỗi lần lên hình họ đều đặc biệt che kín hoàn toàn nốt ruồi này.
Bùi Lâm tưởng Giang Triều cũng đang hỏi về chuyện này, bèn nói: "Chuyên viên trang điểm nói tốt nhất là nên che đi, nên lần nào em cũng làm vậy."
Giang Triều lại lắc đầu: "Anh không nói cái này."
Anh ngồi thẳng dậy thêm một chút, người nhoài về phía trước nhìn Bùi Lâm, ánh mắt đầy nghi hoặc: "Anh nhớ hồi đi học, nốt ruồi này của em rõ hơn nhiều mà."
Ánh mắt anh dừng lại ngay khóe mắt Bùi Lâm, như thể để lại một vệt nóng bỏng.
Bùi Lâm lại chạm vào khóe mắt mình, đầu ngón tay dường như cũng cảm nhận được hơi ấm đó.
Cậu cụp mắt xuống, ánh nhìn lãng đãng: "Có sao..."
Da Bùi Lâm trắng nõn, một vết tích nhỏ cũng trở nên vô cùng rõ rệt.
Vừa rồi lúc cậu từ phòng tắm bước ra, gò má vẫn còn đẫm nước trông như được phủ một lớp ánh sáng mềm mại, nốt ruồi kia mờ nhạt, không hề rõ ràng.
Thế nhưng Giang Triều lại nhớ rất rõ nốt ruồi đó màu rất đậm.
Hồi trước, những lúc nghỉ trưa học thuộc lòng môn chính trị, môn lịch sử, Giang Triều rất thích quan sát nốt ruồi lệ này của Bùi Lâm.
Nó dường như có ý thức riêng, sẽ nhảy nhót một cách sống động theo sự chán nản hoặc vui mừng của Bùi Lâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!