Chương 7: (Vô Đề)

Bùi Lâm vốn đang đi theo sau anh, định bụng giúp một tay dọn dẹp đống hạt. Nghe thấy câu đó, động tác của cậu khựng lại một nhịp, rồi nhanh chóng trở lại bình thường, khẽ "vâng" một tiếng.

Giang Triều lại không tiếp tục chủ đề này nữa, chỉ nói: "Em muốn ăn bánh tart trứng thì xuống lầu mua đi, đừng tự mình làm lung tung nữa."

Bùi Lâm bĩu môi sau lưng anh, vẻ mặt đầy sự không phục.

Trưa hôm đó, hai người gọi đồ ăn ngoài, giải quyết cho xong bữa trưa.

Bùi Lâm chẳng có chút khẩu vị nào, ăn vài miếng đã buông đũa, chống cằm ngồi ngẩn người.

Mãi đến khi Giang Triều cũng đặt đũa xuống, cậu mới lí nhí kể lại chuyện Bùi Trọng Thế ghé qua vào sáng nay.

"Sáng nay... ba em có ghé qua một chuyến, hai ba con có cãi nhau mấy câu." Bùi Lâm dùng đũa chọc chọc vào phần cơm còn thừa trong hộp, khẽ thở dài một hơi rồi lại sửa lời, "Cũng không hẳn là cãi nhau, chỉ là..."

Sáng nay Bùi Trọng Thế ghé qua, cũng không có chuyện gì quá quan trọng đối với một cặp ba con mà tình cảm gần như đã tan vỡ, nói những lời này nghe có vẻ nực cười, nhưng chuyến này Bùi Trọng Thế đến đây, quả thật là vì nhớ Bùi Lâm.

Bùi Lâm bận rộn, không có thời gian về nhà cũng là điều có thể thông cảm được, nhưng dù sao cũng là Tết nhất đến nơi rồi, vẫn nên tụ họp một chút.

Thế là sáng sớm hôm nay, Bùi Trọng Thế liền xách theo túi quà Tết đã mua từ sớm, đến tận cửa thăm con trai.

"Tết nhất đến nơi rồi", đây tuyệt đối là câu nói dễ khiến người ta phải nhượng bộ nhất. Bùi Lâm có hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của ba, nhưng cậu cũng thực sự không muốn tranh cãi với ông vào một ngày như thế này.

Cậu lùi lại nửa bước, để Bùi Trọng Thế vào nhà.

Bùi Trọng Thế có chút lúng túng nói chuyện với cậu.

Đầu tiên là vài lời nhắc nhở cậu chú ý sức khỏe, sau khi Bùi Lâm lạnh nhạt đáp lại mấy câu, Bùi Trọng Thế lại nói sang chuyện khác.

"Mấy hôm trước có mấy đứa học trò đến nhà thăm ba, chúng nó còn nhắc đến con đấy." Bùi Trọng Thế cầm trên tay một tách trà nóng, vẻ sốt sắng trong nụ cười dần tan đi, chuyển thành sự chân thành mang chút cay đắng, "Chúng nó còn nhắc đến con, bảo rằng, hồi đi học con đã xuất sắc lắm rồi, ai cũng nghĩ sau này con nhất định sẽ thi đỗ một trường đại học thật tốt, có một cuộc đời thật tươi sáng.

Nhưng chúng nó thật không ngờ, cuộc đời của con lại có thể tốt đến như vậy."

Khi Bùi Trọng Thế còn dạy Vật lý, ông là giáo viên Vật lý nổi tiếng nhất khối cấp ba của trường họ, kiến thức uyên bác, tính tình hài hước, rất được lòng học sinh. Học trò lớn rồi vẫn còn nhớ đến thầy, vẫn bằng lòng quay về thăm thầy, những lời nói ra chắc hẳn cũng thật lòng nhiều hơn.

Ông đem những lời khen ngợi này của học trò kể lại cho Bùi Lâm nghe, những lời tán dương này lọt vào tai Bùi Trọng Thế, có lẽ là một trong số ít những niềniềm vui của ông trong những năm qua.

Sắc mặt Bùi Lâm có phần dịu đi: "Người ta khách sáo với ba thôi, ba cũng tin à."

Bùi Trọng Thế cười ha ha nói: "Ba thấy không giống khách sáo đâu, là thật lòng khen con đấy."

Hai ba con hiếm khi có được một cuộc trò chuyện bình tĩnh và hòa thuận như thế này.

Những năm qua, Bùi Trọng Thế có lẽ đã thật sự cai được cờ bạc, ít nhất là ông không còn tìm Bùi Lâm để đòi tiền nữa, trạng thái tinh thần cũng xem như ổn định.

Bùi Lâm tự nhận thấy cuộc sống hiện tại của mình vô cùng ổn định và yên bình, cũng không muốn có thêm biến cố. Cậu dùng khóe mắt lặng lẽ quan sát Bùi Trọng Thế, trong lòng không khỏi cảm khái, những năm cậu dọn ra khỏi nhà, ba cậu đã già đi trông thấy, tóc mai đã bắt đầu điểm bạc, khóe mắt cũng xuất hiện những nếp nhăn li ti.

Cậu có ý muốn hòa giải mối quan hệ tồi tệ với ba, cũng nhận ra chuyến này Bùi Trọng Thế đến đây chắc chắn cũng mang theo suy nghĩ đó, liền chủ động mở lời, muốn tìm vài chủ đề để nói chuyện với ông.

Cậu vẫn nhớ người học trò mà Bùi Trọng Thế đã nhắc đến, bèn hỏi: "Cậu ấy bây giờ đang làm việc ở đâu thế?"

Nhắc đến lại có chút không nhịn được cười: "Hồi trước cậu ấy còn mượn bài luận tiếng Anh của con nữa đấy."

"Trước đây làm ở doanh nghiệp, công việc không thuận lợi, nên định thử sức làm giáo viên." Bùi Trọng Thế nói, "Thi vào chính trường của chúng ta, cũng là giáo viên Vật lý."

Ông tự mình lẩm bẩm "đây chẳng phải là một sự tiếp nối hay sao", mà không hề để ý đến sắc mặt đột ngột thay đổi của đứa con trai ngồi đối diện.

Khóe miệng Bùi Lâm bất giác đã siết chặt, ngay cả tư thế ngồi cũng có sự thay đổi tinh vi. Cậu tựa vào ghế sô pha, tay phải vô thức xoa xoa lưng ghế, cố gắng đè nén sự nghi hoặc và nỗi bất mãn sắp trào ra khỏi lồng ngực, khẽ nói: "Trường lại có chỗ trống cho giáo viên Vật Lý à? Sao lại nghĩ đến việc thi tuyển giáo viên Vật lý của trường chúng ta?"

"Có, có chứ." Bùi Trọng Thế không suy nghĩ nhiều, thuận miệng trả lời một câu, "Thầy Triệu dạy khối 12 sức khỏe không tốt, đã về hưu sớm, nên khối cấp ba trống ra một vị trí."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!