Bùi Lâm và Giang Triều thân nhau đến mức nào, tất cả những người có mặt ở đây đều biết.
Hồi mới thành lập ban nhạc, ai nấy cũng chỉ trạc hai mươi tuổi, đùa giỡn chẳng biết chừng mực. Thấy hai người họ thân thiết, mọi người cứ hay chọc ghẹo, nói mấy câu như "Bùi Lâm trông cứ như cô vợ nhỏ của Giang Triều vậy ha", hay "Anh Triều, cậu sợ người ta chạy mất hay sao mà coi kỹ thế" đủ thứ chuyện phiếm tương tự.
Bùi Lâm vốn da mặt mỏng, cộng thêm cậu trong lòng có tật giật mình, nên chẳng nghe nổi những lời như thế, cứ nghe là y như rằng sẽ đỏ mặt.
Cậu ngượng ngùng lẩm bẩm một câu: "Anh Mông, anh lại nói linh tinh rồi..."
Cùng lúc đó, Giang Triều cũng thản nhiên lên tiếng: "Mông Lượng, ăn cũng không lấp được miệng cậu à?"
Mông Lượng cứ phải bị Giang Triều chỉnh cho một câu như thế thì trong lòng mới thấy thoải mái. Y cười phá lên, luôn miệng cảm thán: "Mọi người xem cái bộ dạng bênh con như chó mẹ của Giang Triều kìa! Cười chết mất!"
Giang Triều chỉ liếc y một cái, lười nhác cãi lại.
Giữa lúc cả bàn đang ồn ào náo nhiệt, nhân viên phục vụ lại bưng ra một nồi cá nướng.
Trên mặt nồi phủ một lớp ớt dày đặc, nhưng vị của nó lại không thực sự cay đến vậy.
Bùi Lâm nhìn đến hai mắt sáng rực, đôi đũa vừa đặt xuống lại vội vàng nắm chặt trong tay.
Giang Triều dùng khóe mắt liếc thấy hành động nhỏ của cậu, liền vươn tay gắp một miếng thịt cá.
Đó là phần bụng cá tươi mềm nhất, Giang Triều gắp một miếng lớn, gần như lóc cả một mảng ở đó đi.
Chỉ có điều, miếng cá này không hề rơi vào bát của anh, mà được gắp thẳng vào bát của Bùi Lâm.
Mông Lượng la oai oái: "Lâm Lâm! Lâm Lâm ăn không hết nhiều vậy đâu! Để lại cho anh một ít!!"
Y không kêu thì thôi, y vừa kêu lên, Giang Triều lại càng hăng hơn. Đũa của anh chuyên nhằm vào những chỗ Mông Lượng vừa gắp, quyết tâm gắp hết những miếng cá mà y đã nhắm trúng.
Mông Lượng tức giận: "Giang Triều! Cậu quá đáng thật đấy! Tôi không phải chỉ đùa cậu một câu thôi sao, có cần phải đến mức này không!"
Giang Triều vẫn không nói lời nào, tự mình gạt lớp ớt và rau ăn kèm trên mình cá, khoét sạch phần bụng cá cho Bùi Lâm.
Lần này thì những người còn lại chẳng ai dám đến chọc Bùi Lâm nữa.
Bùi Lâm mặt đỏ bừng, lẳng lặng gắp đồ ăn vào miệng, đến nỗi món cá nướng rốt cuộc có vị gì cậu cũng không còn cảm nhận được nữa.
Bất kể là chua, cay, mặn hay nhạt, tóm lại cứ ăn vào miệng là đều hóa thành vị ngọt.
Cả nhóm ồn ào ăn uống đến tận 10 giờ, Mông Lượng đề nghị đi ăn thêm một bữa đồ nướng nữa.
Bùi Lâm dĩ nhiên sẽ không đi: "Vậy mọi người ăn đi nhé, em về trước đây."
Ăn cơm thì còn được, chứ chuyện một MC của đài Nam mà nửa đêm còn đi ăn xiên nướng thì nghe không hay ho chút nào, Bùi Lâm chắc chắn sẽ không đi.
Mông Lượng cũng rất thấu hiểu, vẫy vẫy tay cười toe toét nói: "Ừ, được rồi, lần sau gặp lại nhé Lâm Lâm!"
Trước khi về, Bùi Lâm có vào nhà vệ sinh một lát. Sau khi cậu đi, Giang Triều vươn vai một cái rồi nói: "Tôi cũng không ăn nữa, sáng mai còn có buổi phát trực tiếp, tôi về đây."
"Cũng có ai hỏi cậu đâu!" Mông Lượng bật cười, "Ai hỏi cậu chứ? Đúng là mặt dày thật. Bùi Lâm không ở đây, ngài đây còn chịu khó ngồi lại uống rượu với mấy anh em này à?"
Giang Triều "chậc" một tiếng, vươn tay ấn cổ Mông Lượng đè y xuống bàn. Lực không mạnh lắm, nhưng đủ để Mông Lượng không thể chống cự.
"Cứu mạng, cứu mạng! Anh Triều, anh Triều, anh là anh của em! Anh là anh của em được chưa!" Mông Lượng làm bộ giãy giụa, "Mèn ơi! Cậu đúng là thiệt tình! Vốn dĩ lúc nào cậu cũng kè kè bên người ta, sao lại không cho người khác nói chứ!"
"Hửm?" Giang Triều dùng thêm một chút sức, "Cái gì?"
"Ôi, ôi! Anh Triều của tôi ơi!" Mông Lượng liên tục xin tha, "Sai rồi sai rồi, em sai thật rồi, sai thật rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!