Chương 57: Ngoại truyện phúc lợi (2)

Giang Triều... đã trở về quá khứ.

Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, anh thấy mình trẻ ra không ít. Soi gương ngắm nghía, cái vẻ mệt mỏi phảng phất của dân công sở lâu năm trên mặt cũng biến mất, cả con người từ đầu đến chân toát ra dáng vẻ của một nam sinh viên đại học không mấy tươi tắn, cũng chẳng mấy cởi mở nhưng lại tràn đầy sức sống tuổi trẻ.

Nơi anh trở về lại chính là trường Đại học Truyền thông Nam.

Giang Triều: "..."

Đáng sợ quá, chuyện này thật sự đáng sợ quá.

Nhắc đến cuộc sống đại học, ấn tượng duy nhất còn sót lại trong ký ức của Giang Triều là...

Những tháng ngày khổ sở bị Bùi Lâm ép học thi công chức.

Nghĩ đến đây, mặt Giang Triều tái đi.

Nhưng lúc này không còn tâm trí đâu mà bận tâm những chuyện đó, có một việc cấp bách hơn cần làm.

Phải tìm xem Bùi Lâm đang ở đâu!

Nghĩ vậy, Giang Triều đột ngột đứng bật dậy .

Anh đứng dậy quá mạnh, khiến chiếc bàn trong giảng đường bậc thang va vào nhau kêu lên một tiếng cót két.

Giữa giảng đường yên tĩnh, tiếng động đột ngột như vậy quả thực rất dễ gây chú ý, nhưng lạ thay, các bạn học và giảng viên xung quanh không một ai mảy may bận tâm.

Giang Triều đứng yên tại chỗ một lúc, lúc này mới nhận ra một điều.

Những người xung quanh, hình như, không nhìn thấy anh...

Giang Triều: "..."

Hay lắm, hay lắm, biến thành một linh hồn rồi chứ gì.

Giang Triều thản nhiên chấp nhận sự thật rằng mình đã biến thành một linh hồn quay về năm 19 tuổi một cách khó hiểu. Trong lòng anh, điều quan trọng nhất vẫn là phải nhanh chóng đi tìm Bùi Lâm.

Cũng khéo ghê, vừa ra khỏi cửa đã gặp em ngay.

Bùi Lâm đang vừa nói chuyện vừa khoa chân múa tay với người bên cạnh.

Mùa hè trời nóng, cậu lại nói chuyện hăng say nên chẳng mấy chốc, gương mặt đã ửng lên một màu hồng nhàn nhạt.

Nam sinh chỉ mới mười tám tuổi, rạng rỡ và tràn đầy sức sống nhất, Bùi Lâm của khi ấy trên mặt vẫn còn chút má bầu bĩnh.

Cằm cậu có nét cong tròn trịa, trông đáng yêu vô cùng.

Thế nhưng... khóe miệng Giang Triều trễ xuống.

Bên cạnh Bùi Lâm còn có một người nữa đang đi cùng, uể oải đáp lại lời cậu.

Người đó vừa nói chuyện vừa ngáp, trông bộ dạng buồn ngủ đến không mở nổi mắt.

Đến Bùi Lâm cũng không nhịn được cười: "Anh không phải vừa mới ngủ dậy sao, A Triều?"

Nói rồi, cậu lại nhớ ra chuyện khác, tiếp tục trêu: "Lần trước đến nhà ăn, đầu bếp còn hỏi có phải anh mới ngủ dậy không, mất mặt lắm đó."

Ừm, người đang đi bên cạnh Bùi Lâm, chính là Giang Triều...

Giang Triều mười chín tuổi ngáp ngắn ngáp dài nghe Bùi Lâm nói chuyện, thỉnh thoảng đưa tay kéo Bùi Lâm lại gần mình một chút, để cậu khỏi bị xe đạp đang loạng choạng phía sau va phải.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!