Chương 56: goại truyện phúc lợi (1)

"Anh Triều, anh Triều!"

Giang Triều vừa mở cửa phòng, Mông Lượng đã hùng hổ xông vào.

"Nhà hàng xóm của bọn mình có nuôi một chú chó Bichon, muốn tỉa lại lông, cậu giúp một tay đi!"

Giang Triều không nói gì, chỉ liếc mắt sang, ý bảo: "cậu nói lại lần nữa xem".

Mông Lượng vẫn không biết sống chết mà nói tiếp: "Chỉ cần tỉa lông quanh mắt là được."

Lời còn chưa nói hết đã thấy vẻ mặt đầy đe dọa của Giang Triều, Mông Lượng bèn cười hề hề rồi im bặt.

Nhưng y cũng chẳng chịu ngồi yên, nhảy phóc lên sô pha, ôm lấy bé cún con màu trắng như tuyết đang nghỉ ngơi ở góc ghế rồi ôm vào lòng hít lấy hít để.

"Để anh hôn miếng nào, hôn miếng, hôn miếng, hôn miếng! Woa, Tiểu Bùi thơm quá! Mới tắm xong hả!"

Mông Lượng ôm bé cún trắng ngã vật ra sô pha, cả khuôn mặt vùi vào bộ lông xù của bé cún như một kẻ b**n th**.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, bé cún con ngây ra hai giây, mãi cho đến khi tầm nhìn trước mắt hoàn toàn bị tên hai chân đáng ghét chiếm lĩnh mới nhận ra có gì đó không ổn!

[Chết tiệt, sao trời tự dưng tối sầm lại thế này...]

Bé cún tội nghiệp bị người ta sàm sỡ đến choáng váng, mãi mới được Giang Triều nghe thấy tiếng động chạy đến giải cứu.

Giang Triều một tay ôm bé cún vào lòng mình, tay kia tiện vớ lấy thứ gì đó ném về phía Mông Lượng: "Cậu cút ra ngoài cho tôi."

Mông Lượng vẫn cười hềnh hệch: "Hề hề! Tiểu Bùi, Tiểu Bùi, mau cho anh ôm miếng nào—"

Khoảng mười phút sau, Giang Triều đuổi được Mông Lượng đi, lại đặt bé cún lên đùi, cẩn thận dùng lược chải lông cho cậu.

Bé cún quả thực vừa mới tắm xong, thân hình bé nhỏ thơm nức mùi sữa tắm ngọt ngào. Trước khi Mông Lượng đến phá đám, Giang Triều đang chuẩn bị tỉa lông cho cậu.

Tiểu Bùi là một bé chó giống Maltese, mũi rất ngắn, mắt vừa tròn vừa đen, bộ lông được chăm sóc trắng muốt và bóng mượt.

Tính cách ngoan ngoãn, lại rất biết quan tâm, chẳng mấy chốc đã trở thành một bé chó có chút nổi tiếng trên mạng.

Lông của giống Maltese cần được chăm sóc đặc biệt. Với tư cách là một người chủ xuất sắc, Giang Triều thường xuyên giúp Tiểu Bùi tỉa lông, còn giúp cậu tết hai bím tóc xinh xắn hai bên.

Hôm nay sau khi tỉa lông xong, Giang Triều buộc cho cậu một chỏm tóc nhỏ trên đỉnh đầu.

Ngắm tới ngắm lui một hồi, anh chụp một tấm ảnh đăng lên mạng.

[Tiểu Bùi và Tiểu Giang: Cắt tóc rồi [Hình ảnh] Kiểu tóc mới]

Bình luận nhanh chóng hiện lên, có người cố tình trêu chọc, hỏi: [Người mới đây, xin hỏi trong ảnh là Tiểu Bùi hay Tiểu Giang vậy?]

Việc Tiểu Bùi trở thành một bé chó nổi tiếng trên mạng là một chuyện khá bất ngờ.

Ban đầu Giang Triều chỉ muốn ghi lại quá trình trưởng thành của Tiểu Bùi: cún con trong giai đoạn lớn mỗi ngày một khác, ngày nào cũng nhìn thì không thấy gì, nhưng sau này lật lại ảnh mới phát hiện, gần như tuần nào Tiểu Bùi cũng khác so với tuần trước.

Sau đó vào một buổi chiều tối, anh và Tiểu Bùi cùng ra ngoài chơi, trên đường gặp một đôi vợ chồng già bán bánh nướng đang chuẩn bị dọn hàng.

Chân cẳng của hai ông bà đều không còn nhanh nhẹn, đẩy xe có chút vất vả.

Tiểu Bùi vẫy đuôi, quay đầu nhìn Giang Triều, đôi mắt đen láy như biết nói: [Họ vất vả quá, em muốn giúp họ!]

Giang Triều trêu cậu: "Em bé tí tẹo, cẩn thận bị người ta đá văng đi đấy."

Tiểu Bùi không vui, xị mặt cún xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!