Chương 55: Ngoại truyện bốn (2)

Cái chuyện cãi nhau đòi chia tay ấy... tuy làm ầm lên, nhưng nguyên nhân thật ra chẳng phải chuyện gì to tát cả.

Có một khoảng thời gian Giang Triều khá bận rộn. Khi đó ban nhạc đang trong giai đoạn chuyển mình, các thành viên về cơ bản đều hoạt động riêng lẻ, lịch trình cá nhân bỗng nhiên nhiều lên hẳn.

Giang Triều cũng bận, liên tục mấy ngày liền toàn tờ mờ sáng mới về đến nhà đối với các ngôi sao khác, việc ghi hình đến đêm khuya là chuyện thường tình, nhưng với Giang Triều, đó là chuyện cả năm chưa chắc đã xảy ra một lần.

Hôm đó, lúc tờ mờ sáng trở về, anh phát hiện Bùi Lâm đang nằm trên ghế sô pha.

Cậu đã ngủ thiếp đi.

Chắc là đợi anh đến khuya quá, đợi đến mức ngủ quên lúc nào không hay.

Giang Triều cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng bế cậu lên.

Động tác rất khẽ, nhưng Bùi Lâm ngủ không sâu giấc nên vẫn tỉnh lại.

Cậu dụi mắt, nói giọng ngái ngủ: "Sao em lại ngủ quên thế này..."

Giang Triều đặt cậu xuống giường, dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào má cậu, thì thầm: "Muộn quá rồi, lần sau em đừng đợi anh, cứ để một ngọn đèn ở cửa là được."

Bùi Lâm rúc vào lòng anh, khẽ lẩm bẩm một tiếng rồi lại ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau vừa hay đến ngày nghỉ của Bùi Lâm sau sáu ngày làm việc, Giang Triều cũng không có lịch trình nào, hai người hiếm hoi lắm mới có một ngày nghỉ chung.

Lúc ăn cơm, Giang Triều nói: "Sau này nếu muộn quá thì em cứ ngủ trước, đừng đợi anh."

Bùi Lâm đáp: "Trong nhà chỉ có hai chúng ta, em không đợi anh thì có khác gì lúc mình còn ở riêng đâu?"

Khu chung cư họ đang ở là một dự án mới, hai người dọn vào đến nay chưa đầy một năm. Khi đó để tránh tai mắt thiên hạ, họ còn cố tình mua hai căn cùng kiểu, trang trí cũng giống hệt nhau.

Có điều... căn hộ của Giang Triều cũng chẳng ở được mấy ngày, hai người đã nhanh chóng tự giác dọn về ở chung.

Giang Triều thấy lời Bùi Lâm nói cũng có lý, nhưng anh vẫn có suy nghĩ của riêng mình: "Ngủ trên sô pha dễ bị cảm lạnh lắm, em tuyệt đối không được để bị cảm."

Bùi Lâm chẳng để tâm mà xua tay: "Một lát thôi mà, không sao đâu."

Ai ngờ nói gở lại linh, ngay ngày hôm sau, Bùi Lâm liền bị cảm nhẹ.

Không nặng, chỉ hơi đau đầu, nhưng giọng nói vẫn ổn.

Bùi Lâm vội vàng uống mấy viên thuốc, rồi bình an khỏi bệnh.

Sau chuyện này, Giang Triều bắt đầu có chút không vui.

Mấy ngày sau lại có một buổi ghi hình vào ban đêm, Giang Triều đặc biệt gọi điện cho Bùi Lâm, dặn cậu tối đừng đợi anh, cứ nghỉ ngơi sớm.

Bùi Lâm miệng thì vâng dạ, nhưng tối đến vẫn đợi.

Lần này thì khá hơn, không đợi đến mức ngủ quên.

Giang Triều véo má cậu: "Miệng thì hứa hay lắm, nhưng chẳng thèm để vào đầu đúng không?"

Miệng Bùi Lâm bị anh véo đến chu ra: "Ưm ưm ưm!"

Giang Triều lại xoa tai cậu: "Em nghe lời nào."

Bùi Lâm lại hứa, nhưng lần sau cậu vẫn tái phạm.

Đến khi lại một lần nữa thấy Bùi Lâm đợi mình đến hơn một giờ sáng, Giang Triều có hơi tức giận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!