Rèm cửa tự động từ từ kéo lại, trong phòng tối om, không có lấy một ngọn đèn chiếu sáng.
Bùi Lâm bị quăng lên giường trong trạng thái đầu nặng chân nhẹ, cơ thể lún sâu vào tấm nệm mềm mại.
Cổ tay cậu áp lên bờ vai trần của Giang Triều, những ngón tay lơ lửng giữa không trung yêu nhau đã hơn nửa năm, tư thế nào cũng đã thử qua, nhưng những lúc tỉnh táo, cậu vẫn thấy ngượng ngùng ngay cả khi chỉ chạm nhẹ vào Giang Triều.
Giang Triều chậc một tiếng, vòng tay ra sau lưng s* s**ng, rồi đặt tay Bùi Lâm áp thật chặt lên lưng mình.
Anh khẽ cười một tiếng: "Em ôm chặt vào nào."
Sau đó, anh cảm nhận được lực nắm trên lưng mình mạnh hơn một chút, chỉ một chút xíu thôi.
Bùi Lâm co những ngón tay lại, đầu ngón tay bấu vào vai Giang Triều. Cậu hơi nhổm người lên, dùng má cọ cọ vào cằm anh.
Tay thì "bị buộc" phải đặt lên vai Giang Triều, nhưng mặt thì vẫn ngại ngùng.
Giang Triều cúi đầu dùng môi chạm nhẹ vào cậu, sau đó ôm cậu vào lòng, bế cậu ngồi dậy.
Một tiếng kêu kinh ngạc của Bùi Lâm còn đang nghẹn lại trong cổ họng, người đã bị n*ng m*ng bế lên một cách vững vàng, hai chân tách ra ngồi trên đùi Giang Triều.
Cậu buộc phải dùng hai tay ôm chặt lấy cổ Giang Triều để giữ thăng bằng.
Cậu cong người, vùi mình vào lồng ngực Giang Triều.
Môi cậu áp sát vào cằm anh, chỉ cần khẽ động một chút là có thể chạm vào.
Giang Triều tự nhiên cũng cảm nhận được hơi thở ẩm ướt đó, anh cúi đầu nhìn, khóe môi cong lên chỉ vào mặt mình: "Hôn một cái nào."
Bùi Lâm giả vờ không nghe thấy.
Ý cười nơi khóe môi Giang Triều càng đậm hơn: "Hôm qua lúc gọi video ai cứ 'moah moah moah' đấy?"
Bùi Lâm siết chặt nắm đấm.
Anh đáng ghét quá, sau này cậu không bao giờ làm thế nữa!
Cậu mím môi, dưới sự ép buộc và dụ dỗ của Giang Triều, đành dùng môi chạm nhẹ vào cằm anh.
Giang Triều cười rất phóng khoáng. Anh đưa tay ra sau gáy Bùi Lâm, dùng sức ấn cậu về phía mình, mạnh mẽ đào sâu thêm nụ hôn đặt trên cằm này.
Má Bùi Lâm sắp bị anh bóp cho bẹp dí rồi, cậu lí nhí làu bàu tỏ vẻ không hài lòng.
Lòng bàn tay đang đè sau đầu khẽ nới lỏng một chút, Giang Triều đổi sang dùng lòng bàn tay nâng cằm cậu, ngón cái x** n*n đôi môi sưng đỏ.
Sau khi x** n*n mấy lần, cuối cùng cũng tách được đôi môi ấy ra một khe hở hẹp.
Ngón trỏ của Giang Triều luồn vào, nhẹ nhàng ấn lên cuống lưỡi cậu.
Cảm giác buồn nôn nhè nhẹ khiến Bùi Lâm theo bản năng nắm lấy cổ tay Giang Triều, trong hốc mắt nhanh chóng nhòe đi một tầng hơi nước.
Răng cậu khẽ chạm vào ngón tay Giang Triều, đầu lưỡi cũng đẩy theo, cố gắng đẩy thứ xâm nhập vào khoang miệng ra ngoài, nhưng rồi lại run rẩy bật ra một tiếng nức nở khi bị đầu ngón tay thô ráp miết qua bề mặt lưỡi.
Lúc ngón tay được rút ra khỏi miệng, khóe mắt Bùi Lâm lặng lẽ lăn xuống một giọt nước mắt, chảy dọc theo nốt ruồi lệ nhàn nhạt xuống bên má.
Sau đó cậu bị đặt xuống giường, vệt ẩm ướt bên khóe miệng được nhẹ nhàng hôn sạch.
Nụ hôn ấy di chuyển từ gò má ra sau tai, mỗi một nơi đi qua đều gieo lại một vệt hồng ửng đỏ.
Giang Triều khẽ cười, giọng trầm thấp anh chống tay cúi đầu nhìn Bùi Lâm, nhìn vệt hồng lan tỏa trên mặt cậu, và dáng vẻ nhắm chặt hai mắt, chỉ có đôi môi khẽ hé mở.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!