Chương 5: (Vô Đề)

"Em đến lâu chưa?" Giang Triều khẽ hỏi.

Anh vẫn chưa tỉnh ngủ hoàn toàn, trong giọng nói vẫn còn vương chút mơ màng.

Anh dường như hoàn toàn không nhìn thấy người đàn ông cao lớn đang chen chúc giữa mình và Bùi Lâm. Anh vươn người qua hắn ta, duỗi tay vỗ vai Bùi Lâm, rồi lại nói: "Sao em không gọi anh."

Bùi Lâm không nói gì, thầm nghĩ, lúc anh ngủ người khác có gọi dậy nổi không, chẳng lẽ bản thân anh lại không tự biết sao.

Giang Triều vừa nói vừa đưa tay ra sau vò đầu, khiến mái tóc vốn đã rối càng thêm rối.

Một lọn tóc cứ thế dựng thẳng đứng sau đầu. Bùi Lâm nhìn mà thấy ngứa mắt, không nhịn được đưa tay ra vuốt lại cho anh, đồng thời nhỏ giọng nói: "Em mới đến."

"Đi thôi." Giang Triều ngáp một cái, "Em ăn cơm chưa?"

Bùi Lâm nói: "Em ăn rồi."

Giang Triều: "Anh chưa ăn."

Nói rồi anh đứng dậy, lại xoa mặt: "Anh ăn cơm trước đã, ăn xong rồi đi tập luyện."

Bùi Lâm cũng đứng dậy theo.

Cứ thế, hai người họ trò chuyện với nhau mấy câu, hoàn toàn xem Âu Dương Dịch Thời ở bên cạnh như không khí.

Thấy hai người sắp rời đi, Âu Dương Dịch Thời lúc này mới lên tiếng: "Này."

Nhưng lời lại không phải nhắm vào Bùi Lâm.

"Giang Triều, tôi một người to đùng thế này ngồi cạnh anh, anh không nhìn thấy à?"

Hai người ở hai bên lần lượt rời đi, Âu Dương Dịch Thời cuối cùng cũng không cần phải chen chúc trong không gian chật hẹp đó nữa. Hắn ta duỗi dài hai chân, lười biếng dựa vào sofa, hất cằm về phía Giang Triều: "Này, tôi đang nói chuyện với Bùi Lâm đó, anh kéo em ấy đi đâu thế?"

Tiện thể còn lên giọng cậu ấm nhà giám đốc đài: "Này, thấy tôi cũng không chào một tiếng à? Anh đúng là, thảo nào ai cũng nói anh khó gần."

Giang Triều đầu cũng không ngoảnh lại: "Ừ, đúng vậy, tôi không có phép tắc."

Âu Dương Dịch Thời nói: "Vậy anh đi đường anh, kéo Bùi Lâm làm gì? Tôi còn phải nói chuyện với Bùi Lâm nữa."

Giang Triều lúc này mới quay người lại, mặt không biểu cảm nhìn Âu Dương Dịch Thời. Vài giây sau anh lại mở lời: "Tôi với Bùi Lâm cũng có chuyện muốn nói."

Giang Triều quả thật không sợ làm mất lòng ai, đối với ai cũng chẳng có sắc mặt tốt. Làm việc ở đài bao nhiêu năm nay, trong sáng ngoài tối không biết đã đắc tội với bao nhiêu người.

Nhưng Giang Triều không quan tâm. Anh chẳng quan tâm gì cả, không quan tâm lương cao hay thấp, không quan tâm thăng chức hay giáng chức, không quan tâm bị xếp vào chương trình ở khung giờ nào. Dù sao thì nhà đài cũng không thể sa thải anh được, từ trước đến nay, anh ở đài Nam trời không sợ đất không sợ, gần như đi đứng nghênh ngang.

Nhưng khi nghe Âu Dương Dịch Thời nói "có chuyện muốn nói với Bùi Lâm", Giang Triều vẫn phải nhượng bộ.

Bản thân anh ngang ngược thì không sao, nhưng không thể liên lụy đến Bùi Lâm.

Anh khoanh hai tay trước ngực dựa vào cửa, không nói gì nữa.

Bùi Lâm tự nhiên cũng chẳng muốn dính dáng gì đến Âu Dương Dịch Thời. Chưa nói đến tính cách của Âu Dương Dịch Thời thế nào, chỉ riêng thân phận con trai giám đốc đài của hắn ta thôi cũng đủ để Bùi Lâm phải né xa rồi.

Cậu kéo tay áo Giang Triều, ra hiệu cho anh một cái, rồi lại nhỏ giọng trả lời câu hỏi lúc trước của Âu Dương Dịch Thời: "Tôi thật sự không đi xem buổi biểu diễn đâu, cảm ơn ý tốt của anh, Âu Dương."

Âu Dương Dịch Thời dang hai tay đặt lên lưng ghế sofa, ánh mắt nhìn Bùi Lâm vẫn giữ vẻ khách sáo, nụ cười trên mặt trông cũng có vẻ thật lòng: "Tiếc thật, vậy hẹn em dịp khác nhé."

Bùi Lâm véo đầu ngón tay của mình, trả lời một cách mơ hồ, không nói đồng ý cũng không nói từ chối.

Âu Dương tỏ vẻ tiếc nuối: "Tiểu Bùi Lâm, em sợ anh lắm à? Anh lại chẳng ăn thịt em đâu mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!