"... Tối qua cậu thức khuya đến thế à? Tôi thấy từ lúc ngồi xuống là cậu ngáp không ngớt rồi đó." Đồng nghiệp ngồi bên cạnh cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng hỏi khi Giang Triều ngáp cái thứ mười.
Giang Triều không nói gì, chỉ đáp lại bằng một cái ngáp thứ mười một.
Tính anh trước giờ vẫn vậy, đồng nghiệp cũng biết, bèn cười lắc đầu nói một câu "Không chọc nổi cậu", rồi quay đầu lại tập trung vào công việc.
Giang Triều chống cằm một cách chán chường, mắt vẫn không tài nào mở ra nổi, lim dim nhìn khách mời trong máy quay..... Nhìn ngang nhìn dọc đều không đẹp.
Giang Triều thề, đây thật sự không phải vì anh khó tính, mà là những người này thật sự không đẹp.
Cũng đành chịu thôi, có Bùi Lâm bên cạnh làm thước đo so sánh, giờ nhìn người khác, dĩ nhiên sẽ cảm thấy có chút thua kém.
Bùi Lâm... Chỉ cần nghĩ đến cái tên này thôi, Giang Triều đã cảm thấy mình như tỉnh táo hơn một chút. Anh bỏ tay đang chống cằm xuống, không còn uể oải nằm ườn trên ghế nữa mà ngồi thẳng dậy một chút, bắt đầu công việc của ngày hôm nay.
Công việc hôm nay là... ghi hình mùa mới của chương trình «Làm Ruộng».
Lúc mới nghe tin chương trình này khởi động mùa mới, Giang Triều quả thực không thể tin vào tai mình: "Chương trình này vẫn chưa ngủm à? Vẫn làm nổi mùa tiếp theo sao?"
Nhân viên trong tổ sản xuất cười tủm tỉm nói: "A Triều chẳng quan tâm gì đến tin tức của đài chúng ta gì cả. Chương trình của chúng ta là một trong năm chương trình có tỷ suất người xem cao nhất nửa đầu năm của đài đấy."
Giang Triều thật sự không biết.
Giang Triều chấn động.
Anh tìm kiếm thử tỷ suất người xem, phát hiện ra tỷ suất ban đầu của mùa trước không cao, nhưng cùng với quá trình phát sóng, tỷ suất của mỗi tập đều tăng lên một cách ổn định, cuối cùng tỷ suất trung bình tổng hợp lại, vậy mà thật sự lọt vào top năm.
Chỉ là bản thân chương trình không có nội dung gì gây tranh cãi, cũng không có quá nhiều ngôi sao hút fan, nên không gây ra dư luận gì trên mạng. Bây giờ xem lại, chương trình này cũng được coi là âm thầm hốt bạc.
Nhưng... đối với chương trình mà nói là chuyện tốt, còn đối với Giang Triều thì tuyệt đối không thể xem là chuyện tốt được.
Anh lại phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi để theo chương trình rồi.
Giang Triều: Chịu luôn đó.
"Em không biết đâu, đám người trong tổ chương trình này bị điên hết rồi."
Buổi tối sau khi xong việc, Giang Triều ngay lập tức chạy về khách sạn gọi video cho Bùi Lâm: "Anh chưa bao giờ thấy tổ chương trình nào lại hăng hái tràn đầy nhiệt huyết như vậy, đáng sợ quá."
Ở đầu dây bên kia, Bùi Lâm đang nằm nghiêng trên giường che miệng cười trộm: "Anh khoa trương quá rồi đấy, A Triều."
"Anh thật sự không khoa trương đâu." Giang Triều cạn lời, "Lại càng khiến anh trông như một kẻ lười biếng, cứ như thể anh không yêu nghề lắm vậy."
"..." Bùi Lâm đảo mắt, "Thì vốn dĩ anh cũng..."
Giang Triều: "Hửm?"
Nói rồi, anh cong ngón tay búng nhẹ vào viền điện thoại.
Bùi Lâm rất phối hợp đưa tay lên che trán, như thể thật sự bị búng vào trán, đáng thương kêu lên một tiếng "Đau em".
Giang Triều rũ mắt nhìn cậu, khóe mắt ánh lên ý cười ấm áp.
Sau khi trò chuyện phiếm vài phút, Giang Triều giục Bùi Lâm đi ngủ sáng mai Bùi Lâm có một chuyến bay sớm.
Bùi Lâm ngoan ngoãn gật đầu, chu môi nói lí nhí một câu moah moah, rồi cúp máy đi ngủ.
Nhưng có ngủ được không... thì khó nói, dù sao thì tối nay Giang Triều chắc chắn là không ngủ được rồi.
Nơi mà ngày mai Bùi Lâm phải đến, chính là ở gần địa điểm ghi hình của tổ chương trình bọn họ. Đợi Bùi Lâm kết thúc công việc, buổi chiều hoặc buổi tối... cũng sẽ qua bên này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!