Đây là một bài hát cũ, Bùi Lâm đã luyện tập rất nhiều lần, Giang Triều cũng đã hát cùng cậu mấy lần.
Hai người đều rất quen thuộc với bài hát này, lại có sự ăn ý ngầm với nhau, màn hợp tác của họ thật sự hay đến không thể chê vào đâu được.
Sau khi bài hát này kết thúc, phòng bao nhỏ yên tĩnh một lúc lâu, sau đó mới vang lên những tràng pháo tay lác đác.
Liêu Triều Triều nấp ở một bên, lén lút nói với Mông Lượng: "Đẹp đôi quá đi."
Mông Lượng quay lại búng vào trán cậu ta: "Chuyện này còn cần em nói à?!"
Trong suốt quá trình đó, Mông Lượng còn quay một đoạn video dài vài giây rồi tiện tay đăng lên mạng. Khá nhiều người cảm thán, thì ra giọng ca chính bí ẩn đầu tiên của ban nhạc Đợi Chút lại chính là Bùi Lâm.
Nghĩ lại cũng hợp lý, ai cũng biết cậu và Mông Lượng có quan hệ tốt, giọng cậu lại hay, còn biết chơi piano và ghi
-ta, thời đại học từng tham gia ban nhạc cũng là chuyện hết sức bình thường.
Đêm hôm đó, cái tên Bùi Lâm liên tục xuất hiện trên top tìm kiếm. Không lâu sau, độ hot của đoạn video ca hát ngắn ngủi vài giây này đã gần như lấn át cả đêm chung kết của .
Cùng lúc đó, mấy bản demo hiếm hoi trong ban nhạc do Bùi Lâm thể hiện cũng đang được tìm kiếm một cách điên cuồng.
Kể từ sau đêm hội mùa xuân đầu năm, thấm thoắt mới nửa năm trôi qua, Bùi Lâm lại một lần nữa gây bão trên mạng.
Khi đó, người trong cuộc đang là tâm điểm của những cuộc bàn tán sôi nổi lại đang âm thầm vui mừng vì được gặp người mình thầm thương trộm nhớ đã lâu sau khi ghi hình xong chương trình, còn bây giờ, người trong cuộc này...
Không còn thầm thương trộm nhớ nữa, mà đã đang trong một mối tình ngọt ngào rồi!
Cậu và Giang Triều chen chúc trong góc, lén lút trêu đùa tình tứ với nhau ngay dưới mí mắt của cả đám người trong ban nhạc.
Hai người ngồi cạnh nhau, cơ thể không tựa vào quá gần, nhưng những ngón tay thì lại luôn chạm vào nhau.
Bùi Lâm thỉnh thoảng lại chạm vào ngón giữa bên tay trái của Giang Triều, đầu ngón tay mềm mại lướt qua đốt ngón tay hơi biến dạng kia, động tác mang theo vẻ quyến luyến.
Sau khi cậu tỉ mỉ v**t v* ngón tay của Giang Triều xong, lại bị người kia nắm ngược lại. Mấy ngón tay được bao trọn trong lòng bàn tay, nhiễm lấy hơi ấm nóng bỏng.
Đêm nay cuối cùng cũng đã quậy đủ, Giang Triều chở Bùi Lâm về nhà hôm nay anh không lái ô tô, chỉ lái mô tô không thường dùng.
Giang Triều cố tình lờ đi ánh mắt thèm thuồng của đám người kia, chỉ hất cằm về phía Bùi Lâm: "Em lại đây."
Bùi Lâm lon ton chạy tới.
Đêm hè trời trong xanh, trên bầu trời đen kịt dường như còn có thể thoáng thấy mấy ngôi sao tinh nghịch.
Trước khi ngồi lên yên sau của mô tô, Bùi Lâm lại nhét một bên tai nghe cho Giang Triều, cũng như rất nhiều lần trước đây, cậu chia sẻ với anh những bản nhạc trong danh sách của mình.
Giang Triều nói: "Lần trước chở em là khi nào nhỉ? À nhớ rồi, là đi đến sông Lưu Hâm."
Bùi Lâm cười gật đầu, rồi lại nghĩ mình ở sau lưng anh nên anh không thấy được, bèn dùng ngón tay vẽ một chú chó nhỏ lên lưng anh.
Giang Triều bị sự trẻ con này của cậu làm cho bật cười.
Mô tô gầm lên khởi động, tiếng động cơ khổng lồ khẽ lấn át tiếng nhạc trong tai nghe. Giang Triều nghiêng đầu, để âm thanh trong tai nghe áp sát vào tai hơn.
Thật trùng hợp, bản nhạc trong tai nghe lại chính là của ca sĩ lần trước đã nghe.
Giang Triều nhịn cười ở nơi mà Bùi Lâm không thể nhìn thấy.
"Bao mùa xuân thu mưa gió đổi thay / Bao gập ghềnh tình yêu không đổi(1)"
Giang Triều biết, Bùi Lâm chắc chắn cũng đã nghe rõ câu hát này, bởi vì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!