Lúc tiễn Giang Đinh xong trở về, Giang Triều vừa đẩy cửa ra đã thấy Bùi Lâm đang nấp sau cánh cửa nhìn anh.
Cả người cậu giấu tiệt sau cánh cửa, chỉ còn mỗi khuôn mặt nhỏ nhắn thò ra ngoài.
Giang Triều bật cười: "Em lại giở trò gì đấy?"
Bùi Lâm không phục: "Anh mới giở trò ấy."
Cậu kéo Giang Triều ngồi xuống sô pha, lo lắng hỏi: "Chị Giang Đinh vẫn còn chiến tranh lạnh với bác gái sao anh?"
Nhắc tới chuyện này, Giang Triều cũng đau đầu: "Không có hồi kết."
Bùi Lâm vẫn chưa hiểu rõ ngọn ngành, chỉ biết nguyên nhân là do Mạc Dữ Hôi cứ giục Giang Đinh yêu đương. Cậu cũng rất quan tâm, bèn nhân cơ hội này hỏi cho rõ: "Chuyện gì mà cãi nhau lâu thế anh?"
Giang Triều nhắm mắt lại, do dự nói: "... Anh cũng không biết phải nói thế nào nữa, Giang Đinh, chị ấy..."
Giang Triều gần như đã lật tung hết vốn từ vựng đã học trong cả cuộc đời này mà vẫn không tìm được từ nào thích hợp để giải thích cho Bùi Lâm. Cuối cùng, anh đành bất lực nói: "Mẹ anh thấy Giang Đinh bị điên rồi."
Bùi Lâm không thể phân xử chuyện nhà của Giang Triều được, cậu ôm gối ngồi trên sô pha, nghiêng mặt tựa vào chân mình.
Cậu nhìn Giang Triều, nhìn một lúc rồi bỗng bật cười.
"Em cười gì thế?" Giang Triều hỏi.
Bùi Lâm cười tủm tỉm giải thích: "Em đang nghĩ, anh với chị Giang Đinh, thật sự rất giống nhau."
Trong mắt Giang Triều cũng ánh lên ý cười, anh xoa vành tai Bùi Lâm, lòng bàn tay ấm áp v**t v* từ sau gáy đến gò má cậu.
Bùi Lâm bị anh xoa đến nhột, bèn cựa quậy người, rồi lại bị ôm vào lòng.
Mấy tháng bận rộn thoáng cái đã trôi qua, cuối tháng Bảy, cuối cùng cũng đi đến vòng chung kết.
Những thí sinh dính bê bối đã bị loại, những thí sinh được tư bản chống lưng thì bị mắng xối xả, những thí sinh có thực lực khá nhưng không có kịch bản tốt đã bỏ lỡ thời cơ thu hút người hâm mộ và đành ngậm ngùi bị loại... Tóm lại, kể từ ngày cuộc thi bắt đầu, đủ mọi sóng gió và những cuộc khẩu chiến chưa một ngày ngưng nghỉ.
Đến tận chặng cuối, mười mấy thí sinh còn lại vậy mà lại nảy sinh một chút tình cảm đồng cảm trân trọng lẫn nhau giữa trận mưa bom bão đạn của những lời chửi rủa.
À, còn có một chuyện bất ngờ, cậu thí sinh nhỏ tuổi Tạ Chỉ Thanh, người nói chuyện với Bùi Lâm như ông nói gà bà nói vịt, đã bỏ thi giữa chừng.
Trước một buổi phát sóng trực tiếp đánh giá, cậu ta chạy đến nói với Bùi Lâm rằng mình không muốn thi nữa, bây giờ cậu có việc rất quan trọng, phải đi ngay, gấp đến độ mặt đỏ bừng lên.
Cậu ta nói rất chân thành, xem ra thật sự đã xảy ra chuyện gì đó cực kỳ quan trọng.
Bùi Lâm nói: "... Tôi đâu phải đạo diễn, tôi không quyết định được việc này, nhưng cậu tuyệt đối đừng nói muốn rời đi lúc đang phát sóng trực tiếp nhé."
Tạ Chỉ Thanh ngơ ngác, cũng không biết có nghe lọt tai hay không. Buổi phát sóng trực tiếp hôm đó Bùi Lâm cứ thấp thỏm không yên, chỉ sợ xảy ra sự cố.
May mà cuối cùng mọi chuyện đều suôn sẻ.
Dù sao cũng đã dõi theo những thí sinh này suốt cả một chặng đường, đến đêm ra mắt cuối cùng của chương trình, Bùi Lâm có chút không nỡ.
Lúc từng người một được công bố thứ hạng, cậu nhìn những gương mặt trẻ trung mang theo vẻ mặt hoặc là kích động, hoặc là không cam lòng, hoặc là vui vẻ, hoặc là tiếc nuối, trong lòng cũng vô cùng xúc động.
Cuối cùng, cậu lặng lẽ đi đến một góc sân khấu, nhường lại toàn bộ ánh đèn sân khấu cho những thí sinh cuối cùng được thành lập nhóm, còn mình thì im lặng đứng bên cạnh quan sát.
Đây là một sân khấu hoàn toàn không liên quan đến cậu, cậu đã chứng kiến sự trưởng thành của những thí sinh này, và dường như cũng đã tham gia vào cuộc đời của họ.
Dưới sân khấu, sắc mặt của người hâm mộ cũng mỗi người một vẻ, có người đang cổ vũ cho thí sinh mình chọn, có người đang đau lòng rơi lệ vì thí sinh không thể ra mắt như ý muốn.
Bùi Lâm nhìn lướt qua từng người một, thầm nghĩ, thì ra, thật sự có người sẽ vui mừng hay đau khổ một cách chân thật như vậy vì cuộc đời của người khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!