Chương 46: (Vô Đề)

Mấy ngày sau... Bùi Lâm đột nhiên phát hiện dạo gần đây Giang Triều có vẻ hơi lạ.

Chẳng hạn như, hai hôm nay Giang Triều toàn lén lút tránh mặt cậu để nghe điện thoại.

Điều này vốn chẳng có gì đáng trách ai mà chẳng có những bí mật nhỏ không muốn người khác biết, Bùi Lâm hoàn toàn thấu hiểu.

Thế nhưng... hễ nghĩ đến việc này xảy ra với Giang Triều, cậu lại thấy có chút kỳ quặc.

Thế là tối hôm đó, khi Giang Triều lại một lần nữa nghe thấy tiếng chuông điện thoại rồi thở dài, đứng dậy ra ban công nghe máy, Bùi Lâm cuối cùng cũng không kiềm chế nổi sự tò mò của mình nữa.

Cậu giả vờ như không có gì, đủng đỉnh đi tới ghế sô pha gần ban công nhất rồi ngồi phịch xuống, còn cố tình vặn nhỏ tiếng ti vi để xem, tiện thể quang minh chính đại nghe lén Giang Triều nói chuyện điện thoại.

Giang Triều có vẻ không kiên nhẫn lắm với người ở đầu dây bên kia. Anh tựa người vào lan can ban công, ngay cả bóng lưng cũng toát ra vẻ "mau cúp máy đi", thỉnh thoảng lại "ừm" một tiếng, "ừ" một tiếng, "được" một tiếng, giọng điệu qua loa đến mức Bùi Lâm nghe mà cũng phải bật cười.

Trả lời cho có lệ như thế mà vẫn phải nghe đối phương lải nhải... Bùi Lâm đảo mắt, lập tức khoanh vùng được vài đối tượng khả nghi là chị gái và mẹ của Giang Triều.

Bùi Lâm thậm chí còn nghĩ sẵn trong đầu mấy lời để lát nữa trêu chọc Giang Triều: Nghe điện thoại của mẹ với chị mà cũng phải giấu giếm, anh không trượng nghĩa chút nào nhé A Triều!

Nào ngờ, lúc Giang Triều cúp máy quay đầu lại nhìn thấy Bùi Lâm, anh lại lộ vẻ giật mình.

Bùi Lâm: "...?"

Cậu khẽ nheo mắt, hai tay khoanh trước ngực, càng nghĩ càng thấy không ổn, bèn tra hỏi: "A Triều, anh gọi điện cho ai đấy?"

Sau một thoáng hoảng hốt ngắn ngủi, Giang Triều lập tức lấy lại bình tĩnh.

Anh thản nhiên đáp: "Một người bạn thôi."

Bùi Lâm thiếu chút nữa thì phì cười! Giang Triều làm gì có người bạn nào mà cậu không quen chứ!

Bùi Lâm bắt chước vẻ mặt của Giang Triều mà chậc một tiếng, rồi lại nhại theo ngữ khí của anh mà nói: "Anh không thành thật chút nào cả, A Triều."

Giang Triều: "..."

Anh đành bất lực đi đến bên cạnh Bùi Lâm, ngồi sát xuống cạnh cậu, rồi lôi điện thoại ra cho cậu xem lịch sử cuộc gọi.

Không lưu tên, nhưng số điện thoại lại rất quen thuộc là số của Bùi Trọng Thế.

Bùi Lâm ngẩn ra: "Ba em á?!"

Giang Triều gật đầu: "Ông ấy không cho anh nói, mà tự ông ấy lại không giải quyết được nên mới tìm anh giúp."

Theo lời Giang Triều, lần trước Bùi Trọng Thế làm mất điện thoại, anh đã giúp ông khóa hết tất cả các thẻ ngân hàng, sau đó tìm lại được điện thoại rồi, những thủ tục mở khóa cần thiết cũng đều đã giúp làm xong.

Tưởng rằng mọi chuyện đến đây là kết thúc, không ngờ hai hôm nay Bùi Trọng Thế lại tìm đến anh, nói là muốn mở một thẻ ngân hàng mới, chuyển hết tiền tiết kiệm của mình vào thẻ mới này, còn bản thân chỉ giữ lại một ít tiền lẻ để sinh hoạt hằng ngày là được.

Nhưng một việc đơn giản như làm thẻ ngân hàng dường như cũng gặp chút khó khăn nghe nói là do gần đây có quy định về chống rửa tiền và phòng chống lừa đảo, nên nếu đã có thẻ ngân hàng chính chủ thì việc mở thêm thẻ mới sẽ cần phải giải trình lý do.

Bùi Trọng Thế đã chạy tới mấy ngân hàng mà vẫn không làm được, lúc này mới tìm đến Giang Triều nhờ giúp đỡ.

Bùi Lâm không hiểu: "Việc này thì có gì mà không thể nói với em? Nhìn anh nghe điện thoại cứ thần thần bí bí."

"..." Giang Triều ngập ngừng, cảm thấy đã hứa với Bùi Trọng Thế rồi thì tốt nhất không nên thất hứa, nhưng lại không thể không trả lời câu hỏi của Bùi Lâm, anh đành căng da đầu nói: "Ông ấy muốn đưa số tiền này cho em, nên mới không cho anh nói."

Bùi Lâm lắc đầu, bật cười: "Đưa cho em là ý gì? Để em trông chừng, phòng khi ông ấy lại...?"

"À, không phải thế đâu."

Bùi Lâm không nói hết câu, nhưng Giang Triều vẫn hiểu ý, anh giải thích thay cho Bùi Trọng Thế: "Ông ấy chỉ bảo là muốn đưa tiền cho em trước thôi, đằng nào sớm muộn gì cũng là của em, chứ không có lý do gì đặc biệt cả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!