Trời đã khuya lắm rồi.
Bùi Trọng Thế lau mạnh mặt, khi ngồi thẳng dậy trên ghế sô pha, ngoài hốc mắt vẫn còn hơi đỏ, vẻ mặt ông không còn biểu lộ thêm cảm xúc nào khác.
Ông nói với Bùi Lâm: "Không còn sớm nữa, hay là..."
Ông lại nhìn sang Giang Triều ở phía bên kia, do dự nói: "Hay là, tối nay ở lại chỗ ba nghỉ ngơi đi. Ở đây cái gì cũng có, khăn mặt gì đó..."
Bùi Lâm khẽ giọng ngắt lời: "Không cần đâu ba, con vẫn về chỗ của con thì hơn."."
"À, ừm..." Bùi Trọng Thế lúng túng nói, "Vậy, vậy được."
Giang Triều đúng lúc đứng dậy từ bên bàn ăn, cất cao giọng nói: "Chuyện điện thoại cháu sẽ hỏi giúp bác, bên tổng đài cháu đều đã để lại thông tin liên lạc của mình, có tiến triển mới, cháu sẽ báo cho Bùi Lâm bất cứ lúc nào."
Anh vừa nói, vừa trao đổi ánh mắt với Bùi Lâm từ xa: "Không có điện thoại thì không được, mua một cái trên mạng đi ạ, ngày mai sẽ giao đến nhà. Bác Bùi sáng mai cứ ở nhà đợi một lát, cháu sẽ bảo người giao hàng giao tận cửa."
Bùi Trọng Thế xua tay: "Không cần, không cần đâu, sao lại phiền cháu mãi thế được, Tiểu Giang."
Sau một buổi tối mệt mỏi, Bùi Lâm cũng đã hơi mệt. Cậu đứng dậy từ ghế sô pha, nói với ba: "Ba, cứ giao cho A Triều đi, vậy con yên tâm hơn một chút..."
Cậu vốn không định nói nhiều, nhưng khi thấy vẻ mặt có phần hụt hẫng của Bùi Trọng Thế, vẫn giải thích thêm vài câu: "Đã quen với những ngày có điện thoại rồi, không có điện thoại bên cạnh, chắc chắn sẽ không tiện. Ba cứ ở nhà đợi, sáng mai ba nhận hàng nhé."
Bùi Trọng Thế tự biết mình lại gây thêm phiền phức cho con trai, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ gật đầu, rồi lại quay sang nhìn Giang Triều, nói: "Tiểu Giang, ngày mai bác chuyển tiền cho cháu."
Giang Triều nói "Dạ được".
Đêm đã quá khuya, Bùi Lâm không lái xe của mình về. Cậu ngồi xe của Giang Triều, cùng anh về nơi ở của mình.
Trên đường về, hai người im lặng suốt cả quãng đường.
Về đến nhà, Bùi Lâm lặng lẽ tắm rửa xong, trèo lên giường rúc vào lòng Giang Triều.
Cậu không nói một lời mà ôm lấy Giang Triều, trán tựa vào vai anh.
Một lúc lâu sau, cậu khẽ hỏi: "A Triều, anh nói xem... em có nên tin ông ấy thêm một lần nữa không?"
Giang Triều suy nghĩ hồi lâu, lúc mở miệng lại không trả lời thẳng câu hỏi của cậu, mà nói: "Lúc anh lái xe chở bác ấy đi tìm chiếc xe taxi ở gần đó, bác ấy rất căng thẳng, cũng rất sợ hãi. Mất điện thoại, rất nhiều tấm ảnh quan trọng bên trong đều không còn, bác ấy sốt ruột vô cùng, nhưng lại không dám nói cho em biết, sợ em..."
Giang Triều vừa nói, vừa cúi đầu hôn lên tóc Bùi Lâm, nói tiếp: "Sợ làm phiền em, cũng sợ em tức giận."
Bùi Lâm khẽ cười: "Em đâu có đáng sợ đến thế."
"Không phải ý đó, là hai chuyện khác nhau." Giang Triều siết chặt vòng tay, ôm trọn Bùi Lâm vào lòng, khẽ giọng nói, "Anh nghĩ chắc là... khó khăn lắm mới có thể hòa hợp trở lại với em, vậy mà đúng lúc này lại làm mất hết tất cả ký ức của cả gia đình. Đổi lại là anh, anh cũng sẽ căng thẳng, cũng sẽ sợ hãi."
Bùi Lâm không trả lời nữa. Cậu ôm lấy cánh tay Giang Triều, dùng mũi và mắt mình không ngừng cọ vào bên má anh, đầy quyến luyến dựa dẫm.
Không biết qua bao lâu, Bùi Lâm đột nhiên hỏi anh một câu không đầu không cuối: "A Triều, anh còn nhớ ngày hôm đó không? Ngày mẹ em xảy ra chuyện."
Giang Triều đang dùng ngón tay vuốt tóc cho cậu, nghe thấy lời này động tác liền khựng lại.
"Ừm." Giang Triều khẽ đáp một tiếng, rồi lại tiếp tục vuốt tóc Bùi Lâm.
Anh đã tận mắt chứng kiến sự hỗn loạn và bi thương của cả đêm hôm đó, không ai rõ hơn anh rằng Bùi Lâm đã khó khăn vượt qua những ngày tháng đó như thế nào.
Anh vốn đã không muốn bàn luận chuyện nhà của người khác, lại càng không muốn khơi gợi nỗi đau của Bùi Lâm.
Anh ôm Bùi Lâm chặt hơn, cằm đặt trên đỉnh đầu cậu, tay cũng v**t v* lưng cậu, lặng lẽ an ủi.
Thế nhưng Bùi Lâm hỏi xong câu đó thì không nói gì thêm nữa. Cậu vẫn yên lặng rúc trong lòng Giang Triều, hơi thở đều đặn, như thể đã ngủ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!