Chương 44: (Vô Đề)

Bùi Trọng Thế thật sự không nói dối, tối hôm nay... đúng là tình hình như vậy.

Người già đi mua đồ lúc nào cũng mua một lúc rất nhiều. Sau khi xác nhận Bùi Lâm tối nay sẽ về nhà ăn cơm, Bùi Trọng Thế đã lên thực đơn từ mấy ngày trước, hì hục đi mua sẵn rau củ và thịt thà.

Đến hôm nay lại cảm thấy thịt không còn tươi nữa, liền muốn ra ngoài mua thêm.

Đến khu chợ ở cổng dạo một vòng, lại cảm thấy... đồ ở đây hình như cũng không tươi cho lắm.

Chính Bùi Trọng Thế cũng thấy tâm trạng của mình thật kỳ lạ, Bùi Lâm có phải mấy năm rồi không về nhà đâu, sao hôm nay cứ nhất định phải long trọng, trịnh trọng như vậy.

Ông lão tự mình nghĩ mà cũng thấy buồn cười, ngần này tuổi rồi, con trai về ăn một bữa cơm cũng có thể khiến ông vui lâu đến thế.

Tuy nhiên, ông lão lại nhanh chóng chùng lòng xuống nói cho cùng, bây giờ, mối quan hệ giữa ông và Bùi Lâm trở nên như thế này, cũng đều do chính ông cả. Do ông không kiềm được cơn nghiện trong lòng, do ông không dứt được cái tâm cứ muốn đàn đúm với đám bạn xấu.

Cái nhân ngày trước đã gieo thành cái quả ngày nay, một mối quan hệ đã có vết nứt, cần phải dùng tháng năm dài đằng đẵng để tỉ mỉ hàn gắn.

Điều đáng sợ hơn là, không ai có thể đoán trước được kết quả của việc hàn gắn này.

Lúc đi chợ, Bùi Trọng Thế còn tiện tay mua một túi bánh điểm tâm là một loại bánh mà trước đây Lâm Lạp rất thích ăn.

Cũng đã một tháng rồi chưa đi thăm Lâm Lạp, Bùi Trọng Thế nghĩ, dạo gần đây, phải hỏi xem Bùi Lâm có rảnh không, nếu rảnh... ông muốn cùng con trai đi thăm Lâm Lạp.

Trước đây cảm thấy hổ thẹn, cảm thấy không thể đối mặt, lúc nào cũng nghĩ trốn tránh có thể giải quyết được mọi chuyện, nhưng sau này mới hiểu ra, trốn tránh chỉ khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn. Chuyện quá khứ ông cũng không còn mặt mũi nào để xin ai tha thứ, điều duy nhất có thể làm bây giờ, có lẽ chỉ có... dốc hết sức mình, để đứa con duy nhất của họ có một cuộc sống hạnh phúc mà thôi.

Trên đường đi chợ đã suy nghĩ quá nhiều chuyện, Bùi Trọng Thế bị phân tâm, túi đeo tay đã bị rớt lại trên xe taxi.

Ông xuống xe đi vào khu dân cư, lúc quẹt thẻ ở cửa ra vào tòa nhà mới giật mình nhận ra túi của mình đã biến mất tăm!

Bùi Trọng Thế vội vàng quay lại cổng khu dân cư, nhưng xe taxi kia đã đi từ lâu.

Bùi Trọng Thế lập tức hoảng loạn.

Điện thoại đó ông đã dùng rất nhiều năm, giữa chừng đã mang đi sửa mấy lần, còn vì chai pin mà phải thay pin mới thay một viên pin cũng mất mấy nghìn tệ, ngay cả nhân viên sửa chữa ở cửa hàng chuyên bán cũng khuyên ông, có số tiền đó, không bằng đổi một điện thoại mới, điện thoại bây giờ vừa tốt vừa rẻ.

Nhưng Bùi Trọng Thế không chịu, ông chỉ muốn dùng điện thoại này.

Trong điện thoại này... có rất nhiều kỷ niệm không thể nào tìm lại được.

Những tấm ảnh của gia đình ba người, những đoạn trò chuyện khi Lâm Lạp còn sống, nhật ký cuộc gọi từ nhiều năm về trước mà đến nay ông vẫn còn giữ.

Điện thoại đó đã chứng kiến quá khứ của ông, những lúc vui vẻ, huy hoàng, đau khổ, và... bây giờ là quyết tâm bắt đầu lại từ đầu.

Điện thoại này, giống như người chứng kiến cho cuộc đời hỗn loạn của ông.

Bùi Trọng Thế xách theo túi đồ ăn mình mua, ông đứng ở ngã tư giao nhau gần khu dân cư, nhìn dòng xe cộ qua lại, trong lòng dâng lên một nỗi bi ai.

Ông mượn điện thoại của bảo vệ khu dân cư, muốn gọi điện đi, nhưng lại không biết số điện thoại của tài xế taxi kia là bao nhiêu. Ông lại gọi vào số của mình, nhưng mãi không có ai nghe máy, cuối cùng, điện thoại thậm chí còn tắt máy.

Bảo vệ tốt bụng nhắc nhở ông: "Bác khóa thẻ điện thoại và thẻ ngân hàng trước đi, đừng để tổn thất lớn hơn."

Bùi Trọng Thế chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, dường như đến cả bảo vệ nói gì cũng không phân biệt được.

Đúng lúc này, một chiếc xe đi vào khu dân cư đã bấm còi với ông.

Giang Triều hạ cửa kính xe xuống, thò đầu ra hỏi: "Bác Bùi? Sao bác lại đứng ở đây thế?"

Anh nhạy bén nhận ra sắc mặt Bùi Trọng Thế không ổn, vội vàng hỏi: "Bác sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi bác?"

Bảo vệ nhiệt tình kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Giang Triều nghe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!