Vì mấy ngày nữa sẽ đến nhà Bùi Trọng Thế ăn cơm, hai hôm nay Giang Triều bận rộn chọn quà cho ông.
Anh và Bùi Trọng Thế cũng xem như quen biết hồi Lâm Lạp còn sống, Giang Triều đã gặp ông, biết ông là chồng của cô giáo dạy nhạc ngày đó.
Nghĩ đến đây, Giang Triều cũng không khỏi đau lòng thay cho Bùi Lâm. Năm đó... gia đình ba người của họ, thật sự là một gia đình khiến người ta phải ngưỡng mộ.
Giang Triều nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ này. Hạnh phúc hay không, ngoài người trong cuộc ra, ai mà nói rõ được chứ?
Anh lên mạng tìm kiếm một loạt các từ khóa như "lần đầu gặp ba vợ nên mang quà gì", kết quả tìm được không ngoại lệ, toàn là rượu.
Giang Triều: "..."
Trường hợp này hình như không thích hợp lắm... Thôi bỏ đi.
Giang Triều xem rất lâu mà vẫn không tìm được câu trả lời đáng tin cậy nào, bất đắc dĩ, đành phải đi cầu cứu Giang Đinh.
"Ừm?" Giang Đinh dịuj dàng nói, "Ý gì vậy? Chị chưa hiểu lắm."
Giang Triều: "... Tức là, em có một người bạn, cậu ta sắp đi gặp ba của bạn gái. Nhưng mà họ không phải vì, ừm, tức là, không phải vì muốn công khai quan hệ mới gặp mặt, chỉ là gặp mặt bình thường thôi."
Giang Đinh nghi hoặc hỏi: "Gặp mặt mà không công khai quan hệ? Ý là ba cô ấy vẫn chưa biết mối quan hệ của hai người à?"
Giang Triều: "... Ừm."
Giang Đinh nghe mà lùng bùng lỗ tai: "Lạ thật đấy, thế này thì có gì mà phải ăn cơm chứ? Bạn của em lạ thật."
Chị mới lạ thì có, Giang Triều thầm nghĩ trong bụng.
Nhưng anh lại không thể nói thẳng ra, chỉ có thể nói qua loa cho xong chuyện: "Ôi cậu ta ấy à, bạn em cậu ta dở hơi lắm."
Giang Đinh: "Chị thấy cũng vậy."
Chị thấy cái quái gì.
Giang Triều nén giận nói: "Thôi chị kệ cậu ta đi, chị cứ nói cho em biết, em phải nói với bạn em thế nào, tặng quà gì thì hợp."
"Không hút thuốc, không uống rượu... Có uống trà không? Trà cũng được mà." Giang Đinh chậm rãi nói, "Hoặc là, ông ấy có sở thích nào khác không?"
Giang Triều: "..."
Chơi mạt chược, cái này thì không thể nói được.
Nghĩ đi nghĩ lại, chắc chỉ có trà thôi.
Sau khi tan làm, Giang Triều lượn qua mấy cửa hàng, xách mấy túi quà về nhà.
Tiện thể còn mua cho Bùi Lâm một cốc sứ mới.
Bùi Lâm rất vui vẻ nhận lấy, miệng thì khách sáo: "Anh có phải chưa gặp ba em đâu, khách sáo thế làm gì..."
Giang Triều: "Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ, khác nhau chứ."
Dạo này, những lời ngon tiếng ngọt Giang Triều nói quả thật không phải dạng vừa.
Bùi Lâm đỏ mặt liếc anh một cái, không nói gì nữa.
Giang Triều đặc biệt thích thú khi thấy vẻ ngượng ngùng, muốn nói lại thôi này của Bùi Lâm. Anh cất trà đi, ôm lấy eo Bùi Lâm, ghé sát vào hôn lên d** tai cậu.
Tối hôm sau Giang Triều có một chương trình, Bùi Lâm bèn nói cậu sẽ về trước giúp nấu cơm, bảo Giang Triều tan làm cứ qua thẳng bên đó là được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!