Trước khi lên sóng, "Thiếu Tinh" đã có nửa tháng khởi động, chiến dịch quảng bá vô cùng rầm rộ, chỉ cần mở bừa một ứng dụng mạng xã hội nào đó là đều có thể thấy những bài đăng quảng bá của chương trình, muốn không biết cũng khó.
Huống hồ đây còn là chương trình do Bùi Lâm dẫn, Bùi Trọng Thế đương nhiên sẽ ngồi trước ti vi xem trọn vẹn cả buổi.
Điện thoại của Bùi Lâm vừa gọi đi đã có người bắt máy ngay lập tức.
"Lâm Lâm à?" Giọng Bùi Trọng Thế có vẻ rất bất ngờ, "Về nhà chưa con?"
Vì đã nói suốt cả một buổi tối, giọng Bùi Lâm có hơi khàn đi, trong giọng nói cũng mang theo chút mệt mỏi. Cậu nói: "Vẫn chưa ạ, con đang ở trên xe."
"Con ăn cơm chưa?"
"Ghi hình xong con có ăn lót dạ một chút rồi, về nhà ăn tiếp."
Bùi Trọng Thế "Haizz" một tiếng, có chút đau lòng: "Ghi hình vào đúng giờ cơm thì toàn không được ăn, như thế sao được chứ."
Bùi Lâm bất đắc dĩ nói: "Hết cách, con quen rồi ba."
So với chương trình náo nhiệt rầm rộ kia, những người làm ba mẹ chỉ quan tâm con mình có được ăn no hay không.
Bùi Trọng Thế lẩm bẩm dông dài: "Không ăn cơm sao được? Sức khỏe có chịu nổi không? Vốn dĩ áp lực đã lớn rồi... Ba nghe người ta nói, bệnh dạ dày đều là do căng thẳng mà ra, Lâm Lâm, chuyện công việc đừng xem trọng quá, biết không con..."
Vì sự ra đi của cô giáo Tiêu, Bùi Lâm đã về nhà ba nhiều hơn vài lần, mối quan hệ của hai ba con cũng dịu đi không ít.
Bùi Trọng Thế vẫn chưa quay lại dạy Vật lý, nhưng sẽ phụ đạo môn Vật lý miễn phí cho con cái của một vài gia đình quen biết, cũng không lấy tiền, xem như là để giết thời gian. Cứ thế qua lại, đây đã trở thành việc ông thường làm nhất trong thời gian rảnh rỗi.
Đôi lúc ông sẽ vui vẻ kể cho Bùi Lâm nghe những câu chuyện thú vị về học sinh, cũng có lại đôi chút dáng vẻ của tổ trưởng khối năm nào.
Ở tuổi này rồi, lại trải qua bao nhiêu chuyện, kiếm tiền đã không còn là việc quan trọng nhất nữa.
Trong những năm qua, suốt một khoảng thời gian dài như vậy, đây đã là lúc trạng thái của Bùi Trọng Thế tốt nhất rồi.
Hai người không nói chuyện quá nhiều. Sự mệt mỏi trong giọng nói của Bùi Lâm không thể che giấu được, Bùi Trọng Thế cũng không muốn làm phiền cậu thêm, sau khi dặn đi dặn lại cậu phải chú ý sức khỏe ông liền cúp máy.
Về đến nhà, Bùi Lâm và Giang Triều xem một lúc những thảo luận về chương trình.
Kể từ sau khi xác định quan hệ, Bùi Lâm vẫn luôn ngủ trong phòng ngủ của Giang Triều dù sao phòng của cậu cũng không tắm được, ở chỗ Giang Triều tiện hơn một chút.
Hơn nữa... Bùi Lâm đỏ mặt nhìn gối của Giang Triều.
Cũng không biết tại sao, gối của Giang Triều đặc biệt mềm, đặc biệt thoải mái, đặc biệt dễ ngủ, lần nào cậu ngủ trên cái gối này cũng đều ngủ rất ngon!
Giang Triều nằm trên đùi cậu dùng điện thoại lướt Weibo xem các bài đăng mới nhất, rất thích nhấn thích tất cả những bài viết khen ngợi Bùi Lâm tần suất nhanh đến mức ứng dụng hiện lên dòng chữ "đừng thao tác thường xuyên".
Thật không thể ngờ, một chương trình được lên kế hoạch rầm rộ suốt hơn nửa năm, trong buổi phát sóng trực tiếp vòng đánh giá đầu tiên, người tăng nhiều người hâm mộ nhất lại chính là... MC dẫn chương trình.
Trên mạng có người trêu chọc rằng: [Bình thường dẫn thời sự thì nghiêm túc quá, lúc dẫn Gala mừng Xuân thì lại quá trang trọng, Bùi Lâm trong chương trình này mới là Bùi Lâm thật sự sao!]
[Đùa à, người ta bình thường dẫn thời sự chỉ kẻ lông mày là lên hình rồi, không ánh sáng không bộ lọc, mặt mộc hoàn toàn, sao mà không đẹp cho được?]
[Với cả hóa ra Bùi Lâm còn có nốt ruồi lệ hehehe, chị chuyên viên trang điểm của Đài Nam keo kiệt quá đi, bình thường đều che đi là vì sao vậy hehehe]
Còn có người vào Weibo của Giang Triều để lại bình luận.
[Anh trai fansite chụp ảnh dạo này lười biếng rồi nha, Tiểu Lâm Lâm của chúng ta có bao nhiêu hoạt động mà anh cũng không đến chụp theo à? Trừ lương.]
Tâm trạng Giang Triều khá tốt, lên cơn nghiện làm anh rể, trả lời một câu: [Đổi chương trình rồi, không bị trừ, còn được tăng một chút.]
Bùi Lâm chứng kiến toàn bộ quá trình, vừa buồn cười vừa cạn lời, đưa tay điểm nhẹ lên trán anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!