Lúc Bùi Lâm lén lút quay về khách sạn, buổi tiệc nhỏ mừng đóng máy vẫn đang tiếp tục.
Cậu tránh khỏi tầm mắt của tất cả mọi người, cùng Giang Triều nhanh chân trở về phòng.
Tít—
Sau khi thẻ phòng được c*m v** khe, đèn trong phòng từ từ sáng lên, rồi lại lập tức bị tắt đi.
Ánh đèn đột ngột sáng rồi lại tối sầm khiến Bùi Lâm bị lóa mắt tạm thời, cậu nắm chặt lấy quần áo trong tay, hai chân mềm nhũn ngã vào lòng người trước mặt.
"A Triều, A Triều" Bùi Lâm thì thầm gọi tên anh, mấy tiếng gọi khe khẽ ấy bị tiếng đóng cửa phòng lấn át, chỉ hai người họ mới có thể nghe thấy.
Bùi Lâm đến đây đột xuất, tổ chương trình đã chu đáo sắp xếp cho cậu một phòng giường lớn riêng. Sau khi cánh cửa đóng lại, trong không gian chật hẹp, kín đáo, d*c v*ng dâng trào.
Rõ ràng chỉ mới hai ngày không gặp, nỗi nhớ trong lòng đã đậm đặc đến mức sắp vỡ tung lồng ngực.
Giường lớn mềm mại lún xuống một vệt rõ rệt, mái tóc vừa gội xong còn chưa sấy khô lành lạnh cọ vào lòng bàn tay Giang Triều.
d** tai bị nhẹ nhàng x** n*n, từng nụ hôn nối tiếp nhau rơi xuống mí mắt, Bùi Lâm không tài nào mở mắt ra được, trong lúc né tránh lại vô tình đưa má mình lên.
Nụ hôn quả nhiên dời sang bên má.
Đầu gối Bùi Lâm cọ vào hông Giang Triều, bị anh ướt át hôn lên.
Phòng ở khách sạn này cách âm không được tốt lắm, trong cơn mơ màng, Bùi Lâm dường như vẫn có thể nghe thấy tiếng cười đùa ồn ào của mọi người ở phía xa.
Cậu ôm chặt Giang Triều, ngón tay vừa chạm vào bờ vai trần của anh lại xấu hổ rụt về.
Giang Triều cúi người chờ cậu ôm lấy, đợi một lúc lâu mà vẫn không thấy động tĩnh, vừa quay đầu lại thì chỉ thấy Bùi Lâm má đỏ bừng, hai mắt nhắm nghiền, nằm trên gối không dám nhúc nhích.
Giang Triều kéo tay cậu qua, vốn định vòng thẳng lên vai mình, nhưng vừa chạm vào tay Bùi Lâm, anh lại dừng động tác.
Anh quỳ một gối trên giường, cúi đầu nhìn Bùi Lâm, ngoài những h*m m**n không thể che giấu, lại nảy sinh một suy nghĩ... rằng Bùi Lâm em thật sự quá đáng yêu.
Anh đổi tư thế, nằm nghiêng bên cạnh Bùi Lâm, mặt đối mặt ôm cậu vào lòng.
Mái tóc hơi ẩm đã khô được phân nửa, ngoan ngoãn ép vào vầng trán của Bùi Lâm, Giang Triều nhìn lại càng thấy em đáng yêu, đưa tay gạt lấy mấy sợi, xấu tính chọc chọc vào nốt ruồi lệ của em.
"..." Bùi Lâm gạt tay anh ra, bất mãn xoay người đưa lưng về phía anh.
Giang Triều bật cười trầm thấp, rồi lại ôm lấy cậu từ phía sau. Cằm anh tựa l*n đ*nh đầu Bùi Lâm, trong khoang mũi toàn là mùi dầu gội ngọt ngào.
Chỉ ôm em như thế này thôi, trong lòng đã cảm thấy mãn nguyện.
Sau một trận nóng bỏng, căn phòng lặng lẽ trở lại yên tĩnh.
Bùi Lâm gối đầu lên cánh tay Giang Triều, động tác chớp mắt rất chậm, cậu có chút buồn ngủ rồi.
Giang Triều khẽ hôn lên trán cậu, thấp giọng nói: "Ngủ đi em, anh đợi em ngủ rồi sẽ đi."
Giang Triều làm gì có được đặc quyền phòng đơn giường lớn như MC Bùi, tối anh phải về phòng của mình.
Bùi Lâm gãi gãi mu bàn tay anh, nhắm mắt lại dựa sát vào hơn.
Cậu quyến luyến cọ cọ lên mu bàn tay Giang Triều, rồi chìm vào giấc ngủ say bên cạnh anh.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài phòng truyền đến tiếng người ồn ào. Bùi Lâm mơ màng tỉnh giấc, lại bị giọng nói quen thuộc nhẹ nhàng vỗ về bên tai dỗ dành ngủ tiếp.
Trong bóng tối, người đó còn véo nhẹ lòng bàn tay cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!