Chương 4: (Vô Đề)

Trong ba bốn năm qua, Bùi Lâm rất ít khi về nhà, mối quan hệ với Bùi Trọng Thế cũng chẳng nóng chẳng lạnh.

Lúc tâm trạng tốt thì có thể nói được vài câu, lúc tâm trạng không tốt thì lại là những trận cãi vã không hồi kết.

Lần nghiêm trọng nhất, Bùi Lâm đã hất đổ cả bàn mạt chược của nhà mình ngay trước mặt mấy người bạn chơi bài của ba cậu.

Sau đó, cậu mang theo một thân mệt mỏi trở về nơi ở của mình, kể lại tình hình lúc đó cho Giang Triều một cách thản nhiên.

Giang Triều, người trước nay vốn luôn bình thản đối mặt với mọi thứ xung quanh, lần đầu tiên sững sờ tại chỗ, rất lâu sau anh vẫn không nói được câu nào.

Sau đó, Giang Triều cũng chỉ im lặng vỗ vai Bùi Lâm, khẽ nói một câu: "Em đừng buồn."

Đêm đó, Bùi Lâm ngồi trên sofa trong phòng khách khóc rất lâu. Cậu nói năng lộn xộn rất nhiều điều, nói rằng nhà họ trước đây rõ ràng cũng từng có những khoảng thời gian rất vui vẻ, nói tại sao Bùi Trọng Thế lại trở nên như vậy.

Cậu là người rất ít khi rơi nước mắt, những nỗi khổ trong lòng bao năm qua cũng chỉ có Giang Triều biết.

Sau lần đó, Bùi Lâm rất ít khi vì Bùi Trọng Thế mà đau lòng buồn bã nữa.

Có lẽ là đã nhìn thấu, hoàn toàn chết tâm, cậu không còn ôm ấp kỳ vọng gì ở Bùi Trọng Thế nữa.

Nỗi hụt hẫng thỉnh thoảng vẫn trỗi dậy, có lẽ là vào những lúc thấy được sự quan tâm bất chợt từ Bùi Trọng Thế.

Sau một hồi im lặng, Giang Triều đột nhiên lên tiếng: "Mấy hôm nữa nếu ban nhạc tập luyện, em có đến không?"

Chủ đề được chuyển một cách rất cứng nhắc.

Anh trước giờ không bao giờ đánh giá về chuyện nhà của gia đình họ Bùi, không chửi Bùi Trọng Thế là một người nghiện cờ bạc, một tên ôn dịch, hại chết vợ rồi giờ lại đến hút máu con trai, cũng không khuyên Bùi Lâm hòa giải với ông sau khi ông đã cai nghiện cờ bạc.

Anh không nói được những lời an ủi, cũng không cùng Bùi Lâm trút giận.

Anh chỉ lặng lẽ lắng nghe, sau đó nghĩ cách để Bùi Lâm nhanh chóng quên đi phiền não đó, cách làm quá kín đáo, nếu không phải trong lòng Bùi Lâm vốn đã có chút suy nghĩ không thể nói thành lời đối với anh, thì có lẽ đã chẳng bao giờ phát hiện ra.

Cái cớ tập luyện của ban nhạc này, có lẽ cũng đã được anh suy nghĩ rất lâu.

Bùi Lâm mím môi kìm nén nụ cười, nói "Đến chứ".

Hai người lại lặng lẽ nói chuyện một lúc, đến khoảng hơn tám giờ tối, Giang Triều đi nghỉ ngơi.

Bùi Lâm nói "Ngủ ngon" với anh, còn khuyên anh nên điều chỉnh lại giờ giấc sinh hoạt, đồng hồ sinh học cứ rối tung cả lên như vậy sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.

Giang Triều bất đắc dĩ nói: "Vậy thì anh phải rời khỏi chương trình tin tức buổi sáng trước đã. Anh còn ở đó ngày nào thì giờ giấc này không thể bình thường nổi."

Nói xong, anh liền đi vào phòng của mình.

Sau khi cánh cửa phòng ngủ phụ đóng lại, nụ cười trên mặt Bùi Lâm dần tắt.

Lòng cậu dường như bị chia làm hai nửa mâu thuẫn. Một Bùi Lâm đau đớn tột cùng vì một loạt vấn đề gia đình phát sinh từ cái chết bất ngờ của mẹ cậu bà Lâm Lạp, một Bùi Lâm khác thì lại đang thấy may mắn, rằng khi cậu gần như đã mất tất cả, ít nhất, bên cạnh cậu vẫn còn có sự đồng hành của Giang Triều.

Đầu Bùi Lâm tựa vào sofa, ánh mắt thoáng dừng lại trên cánh cửa phòng của Giang Triều.

Đối với Bùi Lâm, thích Giang Triều không phải là một chuyện quá đau khổ.

Tình yêu thầm mến của cậu không hề cay đắng, cậu gần như chưa bao giờ vì chuyện tâm tư không thể nói ra này mà cảm thấy lo được lo mất.

Cậu thích một cách rất quang minh chính đại, dù cậu chưa bao giờ mong chờ sẽ có kết quả.

Có chuyện gì vui là cậu ngay lập tức chia sẻ với anh, lúc buồn bã, không ngờ cũng sẽ nhận được sự an ủi thầm lặng của Giang Triều.

Họ là những người bạn thân thiết nhất của nhau, thời gian họ sớm tối bên nhau đã sắp dài bằng một nửa đời người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!