Chương 39: (Vô Đề)

Các thành viên ban nhạc Đợi Chút có chút bất đồng về việc có nên đến dự đám cưới của Tần Uyển hay không.

Bản thân Mông Lượng không có quá nhiều cảm xúc về chuyện "cô gái từng thích mình sắp lấy người khác", nhưng y cũng thật sự không muốn đến dự đám cưới của cô dĩ nhiên, Tần Uyển cũng không phải kiểu người sẽ mời người mình từng thầm thích đến dự hôn lễ.

Thế nhưng những người khác trong ban nhạc lại mang một tâm lý khó xử dù chuyện chẳng liên quan đến mình: đều khá thân với Tần Uyển, không đi thì hình như không hay lắm, nhưng nếu thật sự đi thì lại sợ Mông Lượng không vui.

Thế là hết người này đến người khác, tất cả đều tìm đến Bùi Lâm để dò hỏi, tiện thể... xúi giục Giang Triều cùng đi.

Suy nghĩ của họ rất đơn giản, Mông Lượng dù có hơi không vui đi nữa thì cũng tuyệt đối sẽ không nổi nóng với Bùi Lâm hay Giang Triều, vị trí của hai người này trong lòng Mông Lượng, những người khác không thể so bì được.

Giang Triều tính tình không tốt, họ không dám tìm, nên chỉ đành tìm đến Bùi Lâm.

Bùi Lâm tính tình tốt, cũng chẳng thấy chuyện này có gì to tát, nhưng Giang Triều thì không vui chút nào.

Hiếm hoi lắm anh mới ở lại Nam Thành không phải đi quay ở ngoài, vậy mà mấy người này chẳng có chút ý tứ nào, ngày nào cũng làm phiền Bùi Lâm, thật khiến anh tức chết đi được.

Huống hồ, anh vốn dĩ đã ghét kiểu truyền lời cho mình thông qua Bùi Lâm, thậm chí còn từng vì chuyện này mà cãi nhau một trận nhỏ với Mông Lượng.

Khi một thành viên trong ban nhạc lại một lần nữa gọi điện cho Bùi Lâm, cố gắng thông qua cậu để thuyết phục Giang Triều đến dự đám cưới, Giang Triều cuối cùng cũng nổi giận.

Anh giật lấy điện thoại của Bùi Lâm, kéo cậu vào lòng không cho nói, rồi tự mình nghe máy: "Muốn tôi đi thì cứ nói thẳng với tôi, đừng truyền lời qua Bùi Lâm."

Người gọi điện không phải là thành viên kỳ cựu của ban nhạc, không rành tính khí của Giang Triều nên trước giờ vẫn luôn rất sợ anh. Lần này nghe được những lời không chút khách khí như vậy lại càng hoảng hốt, lắp ba lắp bắp xin lỗi: "X

-xin lỗi anh Triều! Vậy em không làm phiền anh Bùi Lâm nữa!"

Cậu ta liên tục xin lỗi hai người: "Thật sự xin lỗi, em, em cũng không có ý gì khác đâu..."

Bùi Lâm không thấy chuyện này có gì ghê gớm, nhưng thấy Giang Triều dường như đã thật sự nổi giận nên cũng không nói thêm gì. Cậu nhận lại điện thoại, ôn tồn nói: "Ừm, vậy thôi nhé. Cũng phiền cậu nói với những người khác một tiếng, Giang Triều không đi thì tôi cũng không đi được — mọi người cũng biết đấy, chương trình 'Thiếu Tinh' sắp bắt đầu ghi hình rồi, dạo này tôi hơi bận.

Bên chị Tần Uyển, tôi sẽ nói chuyện riêng với chị ấy."

Cậu lại dặn dò thêm vài câu: "Bên anh Mông... mọi người không cần lo lắng đâu. Muốn đi thì cứ đi, anh Mông không phải là người sẽ vì chuyện này mà tức giận đâu, cứ yên tâm."

Người ở đầu dây bên kia rầu rĩ nói: "Em biết rồi, anh Bùi Lâm, không làm phiền anh nữa, xin lỗi anh."

Bùi Lâm đáp: "Lần sau đừng như vậy là được rồi."

Sau đó, cậu cúp máy.

Người phá đám không còn làm phiền nữa, cơn giận của Giang Triều cũng nguôi đi.

Anh ôm Bùi Lâm ngồi xuống, giải thích về sự khó chịu vừa rồi của mình.

"Bùi Lâm, anh trước nay vẫn luôn... không thích như vậy lắm, chắc là em cũng cảm nhận được, đúng không?" Giang Triều khẽ nói: "Anh không thích."

Anh đắn đo một lúc, cố gắng dùng những từ ngữ phù hợp nhất để giải thích tâm trạng này: "Không thích người khác lúc gọi em, nhắc đến em, lại thêm vào một vài..."

Anh khó khăn giải thích: "...'từ' liên quan đến anh, ví dụ như"

Mấy từ mà người khác hay nói, qua miệng Giang Triều lại có chút khó thốt ra: "Chính là cái kiểu mà anh Mông thỉnh thoảng hay nói đùa, nào là 'vợ nhỏ' các thứ."

Khóe mắt Bùi Lâm giật nhẹ, cậu lặng lẽ mím môi, cúi đầu.

Cậu quả thực biết Giang Triều không thích như vậy, cậu thật sự cảm nhận được, thậm chí còn từng vì chuyện này mà có chút chạnh lòng lúc đó cậu đã nghĩ Giang Triều không thích mình, nên mới không muốn dính dáng đến những mối quan hệ trên mức tình bạn, dù cho mọi người đều cho rằng đó chỉ là nói đùa.

Sau này... sau này họ hẹn hò, Bùi Lâm cũng dần quên đi chuyện này. Bây giờ nhắc lại, Bùi Lâm vẫn cảm thấy trong lòng không thoải mái.

Cậu liếc nhìn Giang Triều, miệng đã bĩu ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!