Chương 38: (Vô Đề)

Bùi Lâm có trí nhớ rất tốt, bạn học thời đại học dù chỉ gặp một lần cậu vẫn nhớ kỹ.

Cậu đương nhiên không quên Tần Uyển, chỉ là hơi thắc mắc vốn dĩ quan hệ của cả hai không thân thiết cho lắm, đã vậy còn lâu rồi không liên lạc, Bùi Lâm không hiểu vì sao cô lại gọi điện cho mình vào lúc này.

Tần Uyển là đàn chị hơn cậu hai khóa hồi còn học ở trường truyền thông Nam.

Tần Uyển là một fan hâm mộ trung thành của ban nhạc, lúc Bùi Lâm rời đi, cô đã vô cùng tiếc nuối.

Nhưng hai người không có nhiều dịp tiếp xúc, cũng chẳng phải bạn bè thân thiết. Sau khi tốt nghiệp, Tần Uyển không bước chân vào giới giải trí, cũng không làm công việc liên quan đến ngành này nên lại càng ít liên lạc với Bùi Lâm hơn.

Nếu phải nói giữa hai người vẫn còn chút mối liên hệ nào đó, thì có lẽ là...

Tần Uyển đã từng vô cùng cuồng nhiệt, vô cùng cố chấp mà thích Mông Lượng.

Bùi Lâm mải suy nghĩ về mối quan hệ giữa hai người nên không kịp bắt máy, lỡ mất cuộc gọi đầu tiên của Tần Uyển.

Thế nhưng Tần Uyển dường như có chuyện gì gấp, thấy cậu không bắt máy liền gọi lại lần thứ hai.

Bùi Lâm vội vàng nghe máy: "Đàn chị? Xin lỗi chị nhé, vừa rồi em không để ý điện thoại."

Tần Uyển ở đầu dây bên kia bật cười: "Ôi — Phũ phàng quá đi, còn tưởng Bùi Lâm thành ngôi sao lớn rồi thì không thèm để ý đến người thường bọn chị nữa chứ."

Bùi Lâm cũng cười: "Đàn chị đừng trêu em nữa, em mà là ngôi sao lớn gì chứ."

Tính ra, từ sau khi Tần Uyển tốt nghiệp, Bùi Lâm chỉ gặp cô đúng một lần, và đó cũng là chuyện của nhiều năm về trước.

Bây giờ nghe lại giọng của Tần Uyển, cậu lại chẳng thấy xa lạ chút nào.

Cuộc gọi này là để báo tin vui.

Tần Uyển sắp kết hôn.

Bùi Lâm không qua lại nhiều với cô, cũng hiếm khi nghe người khác nhắc đến tin tức về cô, lúc này đột ngột nghe tin này, cậu thật sự có chút kinh ngạc.

"Thật sao?" Bùi Lâm thật lòng mừng cho cô: "Chúc mừng chúc mừng chị!"

Tần Uyển "chà" một tiếng, tự trêu: "Tuổi chị còn trẻ mà đã bước vào nấm mồ rồi."

Bùi Lâm ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy lời này của Tần Uyển tuy nghe như đang than thở nhưng sự ngọt ngào trong giọng điệu lại không thể che giấu được, bèn nói hùa theo: "Em thấy chị không giống sắp bước vào nấm mồ đâu, mà giống đang khoe khéo thì có."

Xem ra Tần Uyển quả thực sống rất tốt, lúc tự trêu mình cũng mang theo ý cười: "Khoe gì chứ, thấy hợp thì... cưới thôi."

Hai người hàn huyên vài câu, Tần Uyển nói: "Chị gọi cho em là để hỏi xem em có rảnh không, nếu được thì chị muốn mời em đến dự."

Cô nhanh chóng nói thêm: "Không phải mời em làm MC đâu, cái này em cứ yên tâm!"

Bùi Lâm cười đùa với cô: "Làm MC cũng được mà, em không lấy tiền của chị đâu."

Cậu xem lại lịch trình làm việc, nói: "Bây giờ em vẫn chưa chắc được, nếu không vướng lịch làm việc, em nhất định sẽ đến."

Tần Uyển nói: "Chị đã đặt một bàn riêng cho mấy ngôi sao lớn bọn em."

Nói đến đây, cô ngừng lại một chút, hai ba giây sau mới tiếp tục: "Dù sao thì cũng là mấy người đó thôi, em đều quen cả, chị nghĩ bọn em ngồi cùng nhau chắc sẽ không khó xử đâu."

Lời đã nói đến nước này, nếu còn không hỏi đến người ấy thì lại có vẻ giả tạo quá.

Tần Uyển chần chừ một lúc rồi mới do dự hỏi: "Anh ấy dạo này... vẫn ổn chứ?"

Hỏi xong, có lẽ vì cảm thấy mình sắp kết hôn rồi mà vẫn còn hỏi thăm ánh trăng sáng thời niên thiếu thì không hay cho lắm, cô bèn vội vàng bổ sung: "Chị không còn vương vấn gì đâu, chỉ là tò mò nên hỏi chút thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!