Bùi Lâm ngơ ngác nhìn anh, dường như không hiểu ý nghĩa của câu nói đó.
Tuy nhiên, cũng không có thêm thời gian để cậu hiểu.
Cửa văn phòng bị kéo mạnh ra, Mạc Dữ Hôi thong dong bước ra từ bên trong, theo sau là hiệu trưởng và một giáo viên đang tức tối.
Giáo viên kia còn định nói gì đó, vừa mở miệng đã thấy Bùi Lâm đứng ở cửa.
Giáo viên sững lại một giây, nhìn Bùi Lâm rồi lại nhìn Giang Triều, không biết đã nghĩ đến điều gì, liền nghiêm giọng với Bùi Lâm: "Em làm gì ở đây?! Mau đi đi!"
"..." Bùi Lâm cúi đầu, ôm chồng đề thi vội vã rời đi.
Giang Triều đăm đăm nhìn theo bóng lưng rời đi của Bùi Lâm, trong lòng lại có cảm giác như trút được gánh nặng.
Cũng tốt, dù sao thì những người lại gần anh và Giang Đinh sớm muộn gì cũng sẽ gặp xui xẻo.
Giang Triều nhớ Bùi Lâm mẹ cậu là giáo viên dạy nhạc của anh, anh cũng thường xuyên gặp cậu ở trường.
Đợt tuyết rơi cách đây không lâu, anh còn từng thấy Bùi Lâm.
Một người khá thú vị, ngay cả việc quét tuyết cũng rất nghiêm túc. Tiết trời lạnh giá vừa có tuyết rơi, vậy mà cậu quét đến mức nóng cả người.
Lần gặp lại Bùi Lâm là vào ngày hôm sau.
Bùi Lâm đợi anh ở cổng trường từ sáng sớm, nhưng... Giang Triều vốn không phải là học sinh ngoan ngoãn đi học đúng giờ, gần đây lại gây họa lớn, nên dứt khoát không muốn đến nữa, sáng nay đến là để dọn dẹp đồ đạc.
Bị đuổi học hay không anh cũng chẳng quan tâm, dù sao thì những ngày tháng ở trường, anh vốn dĩ đã không thể ở lại thêm một ngày nào nữa.
Vừa đến cổng trường đã thấy Bùi Lâm đi đi lại lại ở đó.
Người kia cũng đã thấy anh từ xa, vội chạy lại tìm anh.
"Cái này cho anh này!" Bùi Lâm lo lắng nói, "Muộn rồi muộn rồi tôi đi trước đây! Anh tự xem đi nhé!!"
Lời còn chưa nói hết đã chạy đi như một cơn gió.
Giang Triều kỳ quặc nhìn theo bóng lưng cậu, vừa không hiểu tại sao cậu lại sợ đi học muộn đến thế, vừa không hiểu tại sao cậu thà muộn học cũng phải đứng ở cổng trường để đưa thứ này cho anh.
Anh cúi đầu nhìn thứ Bùi Lâm đặt vào tay mình.
Là một túi thuốc. Một hộp băng cá nhân, hai hộp bản lam căn, và một vỉ Ibuprofen..... Lần trước Giang Đinh bị nhốt trong nhà vệ sinh nên đã bị cảm lạnh, bệnh cứ kéo dài mãi đến giờ vẫn chưa khỏi.
Giang Triều siết chặt túi thuốc, mím chặt môi.
Tối hôm đó, Mạc Dữ Hôi nói với anh: "Mẹ không biết dạy con, đây là lỗi của mẹ. A Triều, nếu con và A Đinh không muốn tiếp tục học ở đây, mẹ cũng tôn trọng ý kiến của các con. Trường học nhiều như vậy, không lẽ không có một trường nào."
"Phải học chứ, mẹ." Giang Đinh khẽ ngắt lời bà, "Đều phải học. Năm cuối rồi, con không đi đâu."
Cô ngước lên nhìn Giang Triều đang im lặng bên cạnh, rồi lại nhìn Mạc Dữ Hôi, giọng nói dịu dàng nhưng kiên định: "Mẹ đừng lo cho con, cũng đừng... vì con mà xung đột với người khác nữa. Sau này, con sẽ tự bảo vệ mình."
Sau đó... sau đó, Giang Đinh bảo anh vào phòng cô, hai chị em đã ở trong đó nói chuyện rất lâu.
Nói chuyện gì ư?
Chuyện hồi lớp 12, thực sự đã qua quá lâu rồi, Giang Triều không thể nhớ lại toàn bộ nội dung, chỉ lờ mờ nhớ rằng...
"A Triều, chị nghe nói, dạo này em qua lại rất thân với một nam sinh lớp 11."
Anh nhớ lúc đó mình đang ngồi trên tấm thảm trong phòng Giang Đinh, hai tay chống xuống đất, nghe Giang Đinh nói chuyện với vẻ không mấy kiên nhẫn: "Chị nghe ai nói?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!