Chương 36: (Vô Đề)

Trong phòng tắm, hơi nước lan tỏa mờ mịt.

Giang Triều vuốt ngược tóc ra sau, vài giọt nước văng ra rơi xuống vai anh.

Tay Bùi Lâm đang đặt ở đó, mu bàn tay vừa hay hứng được những giọt nước rơi xuống. Ngón tay cậu khẽ run, dường như không thể chịu nổi cả sự k*ch th*ch từ một hai giọt nước nhỏ nhoi này.

Mặt gương trong phòng tắm cũng bị hơi nước làm cho mờ đi, chỉ có thể lờ mờ thấy được bóng người không rõ hình.

Giang Triều một tay ôm eo Bùi Lâm, tay kia ấn lên lưng cậu, hoàn toàn vùi cậu vào trong lòng mình.

Anh đưa tay lau một vệt trên mặt gương trước mặt, để hình ảnh phản chiếu trở nên rõ ràng hơn một chút.

Trong gương, bóng lưng có phần mảnh khảnh của Bùi Lâm dưới làn nước xối qua được phủ lên một lớp hiệu ứng mềm mại. Cậu gần như lọt thỏm vào lòng Giang Triều, cánh tay hơi vươn dài ra, xương bướm khẽ nhô lên, bờ vai và cổ kéo thành một đường cong đẹp mắt, trên làn da mịn màng còn lưu lại vài dấu tay rõ rệt, dù bị hơi nước và mặt gương che phủ hai lớp vẫn hiện ra rõ ràng.

Giang Triều hôn lên mái tóc ướt đẫm nước của cậu, đôi mắt không một giây rời khỏi bóng lưng phản chiếu trong gương, cho đến khi mặt gương ấy lại trở nên mờ đi.

Dòng nước trên đỉnh đầu khiến Bùi Lâm không thể mở mắt. Cậu nhắm nghiền hai mắt, yên tĩnh tựa vào lòng Giang Triều, hai tay đều vòng qua vai anh.

Tiếng nước ào ào bên tai đã trở thành âm thanh khiến người ta an lòng nhất.

Giường trong phòng ngủ phụ đã bừa bộn đến mức không nỡ nhìn.

Giang Triều lấy một cái khăn tắm cực lớn, quấn cả hai người lại với nhau, rồi như một cặp song sinh dính liền loạng choạng trở về phòng ngủ chính của Bùi Lâm.

Bùi Lâm bị anh đẩy ngã xuống giường, còn chưa kịp gối đầu ngay ngắn, những nụ hôn tới tấp đã rơi xuống.

Bùi Lâm cười né tránh. Thỉnh thoảng vài nụ hôn không né kịp in lên khóe môi, lại luôn kéo theo một tiếng th* d*c khe khẽ.

Nghịch ngợm cả một buổi tối, cuối cùng cũng đã đủ.

Hai người ngoắc ngón tay vào nhau nằm trên giường, ai cũng không muốn ngủ.

Bùi Lâm dùng ngón út cọ vào lòng bàn tay Giang Triều, khẽ nói: "Em nghe nói tối nay ở huyện X có mưa lớn... Lúc anh về, trên đường có dễ đi không anh?"

"Cũng ổn, mưa một lúc thôi, vào đến thành phố Nam thì tạnh rồi." Giang Triều chống đầu, nằm nghiêng nhìn cậu.

Bùi Lâm liếc nhanh anh một cái, rồi nhích người về phía anh, vùi mặt xuống, nhỏ giọng nói: "Em, em... Em vốn đã mua vé sáng mai rồi."

Giang Triều đang dùng ngón tay chải tóc cho Bùi Lâm, nghe thấy lời này thì động tác chợt khựng lại.

Anh dừng tay, chuyển sang x** n*n d** tai của Bùi Lâm. Anh khẽ thở dài một tiếng, dường như chứa đựng vô vàn cảm xúc, nhưng khi cất lời, chỉ có một câu nói đơn giản: "May mà tối nay anh đã về."

Bùi Lâm ngẩng đầu lên trong lòng anh, chỉ để lộ đôi mắt tròn trong veo và sáng ngời, dùng cằm quyến luyến cọ vào lồng ngực anh.

Giang Triều bị tóc cậu cọ cho hơi nhột, bèn lùi về sau một chút, rồi lại đổi tư thế đè l*n đ*nh đầu Bùi Lâm.

Hai người áp sát vào nhau, không một kẽ hở.

Vài phút sau, Giang Triều vỗ nhẹ lưng Bùi Lâm, ra hiệu cho cậu ngồi dậy trước: "Anh ra bếp lấy chai bia, hơi khát."

Anh đứng dậy đi lấy hai chai Rochefort 10, mở một chai rồi quay lại ngồi trên giường.

"..." Bùi Lâm hau háu nhìn chai bia trong tay anh, "Chưa thấy anh uống loại này bao giờ, ngon không anh?"

Giang Triều trêu cậu: "Ngon, nhưng em không được uống."

Bùi Lâm bĩu môi: "Em vốn cũng không uống."

Giang Triều nói là khát nước, nhưng lại uống bia rất chậm. Vậy mà dù thế, mới uống hết nửa chai, Giang Triều đã lộ rõ vẻ say.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!