Kể từ lúc đó, Bùi Lâm có hơi lơ đãng. Bề ngoài cậu vẫn giữ vẻ bình thản nói chuyện với hai người, nhưng tâm trí đã bay đi đâu mất rồi.
Bây giờ, trong đầu Bùi Lâm chỉ toàn là hình ảnh của micrô.
Sự mất tập trung của cậu có thể qua mắt được Liêu Triều Triều đơn thuần, nhưng không thể lừa nổi cáo già như Mông Lượng. Y đảo mắt, nghiêng đầu cười thầm một cách gian xảo, sau đó lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, điềm tĩnh nói với Liêu Triều Triều: "Trước đây, lâu lắm rồi, đúng cái lúc em mới vào ban nhạc ấy."
Liêu Triều Triều chính thức trở thành giọng ca chính của Đợi Chút cũng mới chỉ hai năm nay, nhưng cậu ta biết đến ban nhạc từ rất sớm, hồi đó còn đang học cấp ba.
Mông Lượng không muốn làm cậu ta xao nhãng việc học, cứ lưỡng la lưỡng lự không cho cậu ta tham gia, mãi đến khi cậu ta lên đại học mới chịu gật đầu đồng ý, chính thức trở thành một thành viên của Đợi Chút.
Tuy nhiên, những thay đổi và sự kiện trọng đại của ban nhạc trong những năm qua, Liêu Triều Triều không bỏ lỡ một chuyện nào.
"Anh từng cho em xem một video biểu diễn, không biết em còn nhớ không." Mông Lượng nói với giọng điệu ranh mãnh, "Lúc đó bọn anh đang ở trường, hình như là lễ tốt nghiệp khóa nào đó, bọn anh có biểu diễn mấy bài. Hồi đó Giang Triều mới đến, là Bùi Lâm dẫn dắt cậu ta hát cùng, có ấn tượng không?"
Bùi Lâm đang mải du hành vũ trụ bỗng dưng bị gọi tên, sau khi hoàn hồn, cậu liền suy ngẫm theo lời của Mông Lượng.
Nhớ ra rồi!!!
Cậu lập tức định ngăn Mông Lượng lại.
Mông Lượng vung hai tay né đòn tấn công của Bùi Lâm, rồi lại sáp lại gần Liêu Triều Triều la lối om sòm: "Nhớ ra chưa, nhớ ra chưa? Tóc hồng, dài!"
Phong cách của ban nhạc dĩ nhiên khác với MC dẫn chương trình thời sự, MC Bùi điềm đạm chững chạc của hiện tại cũng từng có lúc ăn vận vô cùng phá cách và táo bạo khi còn hát trong ban nhạc Đợi Chút.
Lần mà Mông Lượng nói tới, Bùi Lâm đã mất gần cả một ngày trời để nối xong mái tóc dài ngang lưng, rồi lại kiên nhẫn nhuộm thành màu hồng nhạt.
Giữa chừng, áo khoác biểu diễn màu xanh lam bị cậu kéo phanh ra, dần trượt xuống vai. Vạt áo hơi dài che khuất một phần quần short đen có gấu lật, chỉ để lộ vòng đùi bằng da ở chân phải và sợi xích chân hình con bướm màu đỏ tươi ở chân trái.
Khóa kéo ở vạt áo và sợi xích hình bướm thỉnh thoảng chạm vào nhau, tạo ra những tiếng lách cách trong trẻo.
Tiếng động nhỏ này dĩ nhiên không thể át đi âm thanh vang dội của dàn loa, nhưng mỗi khi con bướm ấy bay lên, nó luôn thu hút mọi ánh nhìn của khán giả phía dưới.
Con bướm màu đỏ rực, cùng mái tóc dài màu hồng nhạt lấp lánh, đã trở thành một trong những khoảnh khắc tỏa sáng nhất của đêm hội hôm đó.
Lúc trước tuổi còn nhỏ, cũng phóng khoáng hơn, bây giờ thì không được nữa.
Bùi Lâm của hiện tại, chỉ nghe Mông Lượng nhắc lại chuyện này thôi đã cảm thấy vành tai bắt đầu nóng lên.
Liêu Triều Triều với vẻ mặt ngây thơ lại đổ thêm dầu vào lửa: "Em nhớ chứ! Anh Bùi Lâm đẹp cực kỳ! Ánh đèn cùi bắp của trường mình tệ như thế, mà chiếu lên người anh ấy cứ như đang tự phát sáng vậy!"
Cậu ta thực sự rất ngưỡng mộ Bùi Lâm, vô cùng chân thành: "Ngay cả tóc cũng phát sáng!"
"Được rồi, được rồi..." Bùi Lâm yếu ớt xua tay, "Đừng... đừng nói nữa..."
Liêu Triều Triều biết điểm dừng, bèn che miệng cười trộm.
Mông Lượng vẫn cảm thấy chưa đủ, cuối cùng còn muốn trêu Bùi Lâm thêm một phen nữa.
Y kéo ghế ra xa Bùi Lâm, nói vọng lại: "Tiểu Bùi Lâm nhà ta vốn dĩ đẹp trai mà! Ai nhìn mà không rung động cho được! Anh đây thích chết đi được!!"
Bùi Lâm rút hai tờ giấy ăn trên bàn, vò lại thành cục rồi ném vào người Mông Lượng, quát nhỏ: "Mông Lượng!"
Mông Lượng cười hềnh hệch giơ tay đầu hàng, làm động tác kéo khóa miệng: "Không nói nữa không nói nữa, ha ha ha ha ha ha!"
Sau bữa ăn, Mông Lượng đuổi Liêu Triều Triều về trước: "Em về trước đi, anh nói với Bùi Lâm vài câu."
Liêu Triều Triều bất mãn: "Có chuyện gì mà em không được nghe?"
Mông Lượng: "Chuyện người lớn trẻ con đừng xía vào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!