Chương 32: (Vô Đề)

"Dì Mạc!" Bùi Lâm mỉm cười chào Mạc Dữ Hôi.

"Đến rồi à." Mạc Dữ Hôi cười nhạt, đưa tay chỉ vào chiếc ghế đối diện rồi nói với Bùi Lâm, "Lâu rồi dì không gặp con, mau ngồi đi."

Không biết bà đã cắt tóc ngắn từ bao giờ, mái tóc dài vốn chấm eo nay đã được cắt ngang vai, uốn gợn sóng và nhuộm màu tím khói, trông vô cùng trẻ trung và sành điệu.

Bùi Lâm sờ lên tóc mình, cảm thán một câu: "Con cũng muốn nhuộm một màu nào đó độc đáo, tiếc là không có cơ hội."

Mạc Dữ Hôi vuốt mái tóc ngắn của mình, nói: "Con đừng nhuộm, tóc dì khô như rơm cả rồi."

Bùi Lâm nói rất thật lòng: "Đâu có đâu dì, chất tóc của dì tốt lắm."

Nói rồi, cậu lại lục trong túi ra một món quà nhỏ tặng cho người phụ nữ đang ngồi đối diện.

Mạc Dữ Hôi cúi đầu nhìn một hộp quà màu xanh lam, một món đồ khá nhỏ nhắn, đoán chừng là nhẫn hoặc dây chuyền của Tiffany.

Bà không chịu nhận, đẩy hộp quà về phía Bùi Lâm: "Dì nhận quà của mấy đứa nhỏ các con thì còn ra thể thống gì nữa? Không cần đâu."

Trong lúc nói chuyện, Giang Triều đang rót nước cho hai người, như một người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, anh cứ rót rồi lại đổ, đổ rồi lại thêm nước vào ly của Bùi Lâm.

Mạc Dữ Hôi nhìn mà hoa cả mắt, nói: "Con xong chưa hả?"

Giang Triều không nói gì, lại loay hoay thêm một lúc nữa, cuối cùng cũng điều chỉnh được nhiệt độ nước trong ly đến mức vừa ý.

Anh đặt ly nước bên cạnh tay Bùi Lâm rồi mới ngồi lại vào ghế của mình.

"Mua rồi thì mẹ cứ nhận đi." anh đẩy hộp quà về phía Mạc Dữ Hôi, nói, "Con với Bùi Lâm cũng không có ai khác để tặng."

Bùi Lâm ngoan ngoãn hùa theo: "Đúng đó dì."

Mạc Dữ Hôi lắc đầu cười: "Nói đi, lần sau muốn dì tặng lại món quà gì cho Tiểu Bùi đây?"

Giang Triều nói: "Lần tới Bùi Lâm nghỉ phép đi chơi, mẹ chụp ảnh cho em ấy suốt hành trình đi."

"Có ai hỏi con đâu." Mạc Dữ Hôi liếc anh một cái, "Lắm lời."

Giang Triều nhún vai, không nói nữa.

Bùi Lâm nhìn hai người họ rồi mỉm cười.

Rất nhanh, thức ăn đã được dọn lên.

Không biết là do đặc thù nghề nghiệp, hay vì bản thân Mạc Dữ Hôi còn trẻ, mà khả năng tiếp thu những điều mới mẻ của bà cực kỳ tốt, thỉnh thoảng trong miệng còn thốt ra một hai từ mà ngay cả Bùi Lâm cũng không hiểu.

Bà còn từng đi xem buổi biểu diễn của ban nhạc Đợi Chút: "Đợt Tết đó dì vốn cũng định đi, nhưng cuối cùng lại không đi được. Sau này dì xem video trên mạng, sân khấu đó tuyệt thật, không khí tại chỗ chắc chắn cũng rất tuyệt."

Bùi Lâm vừa hút nước dừa vừa cười tươi gật đầu lia lịa.

Mạc Dữ Hôi không phải là người nói nhiều, lần này tìm Giang Triều và Bùi Lâm cũng không có chuyện gì quan trọng, nên bữa cơm kết thúc rất nhanh. Sau khi trò chuyện vài câu về cuộc sống hiện tại của hai người thì về cơ bản cũng không còn chủ đề nào khác.

Bà vẫn chưa biết chuyện Giang Triều bị điều chuyển công tác, sau khi nghe Bùi Lâm nhắc đến, bà nghi hoặc hỏi một câu: "Chương trình ghi hình sẵn mà cũng cần đạo diễn sao?"

... Đến tận bây giờ bà vẫn không hiểu rõ công việc này của Giang Triều rốt cuộc là làm gì.

"..." Giang Triều cạn lời: "Con giải thích cho mẹ cũng không rõ được đâu."

Bùi Lâm tốt bụng giải thích: "Công việc của đạo diễn không chỉ là chuyển cảnh trong các chương trình trực tiếp đâu ạ. Đạo diễn chủ yếu đóng vai trò đảm bảo mạch kể truyện được trôi chảy và tạo ra hiệu ứng hình ảnh tốt nhất."

Mạc Dữ Hôi lộ ra vẻ mặt cạn lời y hệt Giang Triều ban nãy: "Dì không hiểu, chuyên môn quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!