Chương 31: (Vô Đề)

Mẹ của Giang Triều và Giang Đinh tên là Mạc Dữ Hôi, một nhà nhiếp ảnh quanh năm bôn ba bên ngoài, thời gian ở nhà không nhiều.

Bà không quản thúc hai chị em nhiều. Giang Đinh ở cùng bà nên bị để mắt tới nhiều hơn một chút, còn về phía Giang Triều thì về cơ bản là hoàn toàn tự do.

Lần này đột nhiên nhắc đến chuyện muốn qua thăm anh, quả thật khiến Giang Triều vô cùng ngạc nhiên.

"A Đinh nói Tiểu Bùi bình thường chăm sóc con như vậy, mẹ phải cảm ơn người ta một tiếng chứ." Giọng Mạc Dữ Hôi uể oải vang lên ở đầu dây bên kia, "Mẹ nhớ lại rồi, lần trước ăn cơm cùng thằng bé là lúc thằng bé vừa mới tốt nghiệp, đúng là cũng lâu lắm rồi không gặp."

"Được." Giang Triều đáp, rồi lại phàn nàn một câu, "Vậy mai con sắp xếp, nhưng mẹ gọi điện có thể xem giờ giấc được không."

Tính tình của Giang Triều giống hệt Mạc Dữ Hôi, người mẹ này vừa mở miệng cũng rất biết cách làm người khác cứng họng: "Lần sau rồi nói, cứ quyết định vậy đi."

Nói rồi bà cúp máy.

Bị cuộc điện thoại này làm phiền, chút hứng thú muốn làm gì đó cũng tan biến sạch.

Vẻ cau có hiện rõ trên mặt Giang Triều.

Bùi Lâm thì lại chẳng có biểu cảm gì, chỉ mím môi hả hê nhìn Giang Triều khổ sở mà cười ngốc nghếch.

Cậu mặc một bộ đồ ngủ của Giang Triều, không mặc quần, dùng đầu gối trần huých vào đùi anh, còn xấu tính lè lưỡi trêu tức.

Kể từ đêm đó, những lần đụng chạm thân mật chỉ dành cho những người yêu nhau như thế này đã xảy ra rất nhiều lần. Phòng tắm của Bùi Lâm vẫn còn hỏng, mỗi lần tắm đều bị Giang Triều viện cớ chen vào, rồi lại...

Nhưng chuyện này cũng rất khó nói, bước quan trọng nhất đến tận bây giờ vẫn chưa có đột phá.

Lúc đầu là vì quá hỗn loạn, đầu óc Bùi Lâm không được tỉnh táo cho lắm, không thể và cũng không nên làm gì vào lúc đó.

Cả hai đều là người cực kỳ quý giá và quan trọng của đối phương, họ không muốn, và tuyệt đối không muốn đổ lỗi cho những cảm xúc không thể kiềm chế đó là do thuốc và rượu.

Cứ thế chuyện này bị trì hoãn.

Sau đó nữa, đợi đến khi cả hai đều đã xác định được tình cảm của đối phương, có thể chuẩn bị làm gì đó thì Giang Triều lại nhận quyết định điều chuyển công tác.

Lại thêm một cuối tuần nữa trôi qua, xa nhau một thời gian ngắn rồi gặp lại còn mặn nồng hơn cả tân hôn, vừa định đưa chuyện kia vào kế hoạch thì lại bị điện thoại của Mạc Dữ Hôi cắt ngang.

Bùi Lâm sắp cười đến chết, cậu quay đầu đi cười trộm.

Cậu càng cười, Giang Triều càng cảm thấy bực bội, cuối cùng anh chậc một tiếng rồi vươn tay vò tóc Bùi Lâm.

Bùi Lâm cười tủm tỉm né đi. Cậu dùng chân nhẹ nhàng đạp lên đùi Giang Triều, nhét lại món đồ chưa dùng đến vào trong hộp vuông.

Vừa nhét, mặt cậu lại đỏ lên. Cậu nhảy khỏi giường của Giang Triều, chạy biến đi, miệng lẩm bẩm: "Ngủ, ngủ thôi A Triều!"

Nói xong, cậu định quay về phòng ngủ của mình.

Giang Triều nhanh tay lẹ mắt xuống giường tóm lấy cậu.

Rất dễ dàng, anh đã giữ được cậu lại trong lòng trước khi Bùi Lâm kịp mở cửa.

Giang Triều dùng tay chặn cửa, đóng lại cánh cửa vừa hé ra một khe hở. Anh hơi cúi đầu, dùng mũi chạm vào khóe mắt Bùi Lâm, giọng điệu có phần đe dọa: "Em cười cái gì?"

"Em có cười đâu." Bùi Lâm ngoan ngoãn đáp, "Anh nghe nhầm đó, A Triều."

Cậu vẫn không biết sống chết mà khiêu khích anh: "Anh xem lại mình đi, dạo này vất vả quá rồi, anh còn trẻ mà đã bị ù tai, hoa mắt rồi!"

Giang Triều nheo mắt: "Hửm?"

Bùi Lâm che miệng cười trộm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!