Chương 30: (Vô Đề)

Bùi Lâm: "!!!"

Cậu vội vàng nhảy xuống giường, đi nhầm cả dép, chạy lạch bạch về phòng ngủ của mình rồi đóng sầm cửa lại, vội vàng nói một câu giấu đầu hở đuôi: "Em chỉ qua đó tắm thôi!"

Giang Triều: "Ừm ừm ừm."

Đáng ghét! Cái anh Giang Triều này!

Bùi Lâm tự cho là mình đang lườm anh một cách hung dữ, nhưng cái vẻ hung dữ nho nhỏ ấy rơi vào mắt Giang Triều chỉ còn lại sự hờn dỗi đáng yêu mà thôi.

Giang Triều mím môi, cố gắng nén cười một cách nghiêm túc. Anh thậm chí còn hắng giọng, quay mặt ra khỏi khung hình để Bùi Lâm không nhìn thấy, điều chỉnh lại biểu cảm xong mới dám từ từ quay mặt lại vào camera.

Trêu một chút là được rồi, lỡ như chọc giận em thật thì cái được không bù nổi cái mất.

Sau khi nói vài câu chuyện phiếm, Bùi Lâm hỏi về việc ghi hình chương trình "Làm Ruộng" lần này.

Giang Triều khổ không tả xiết: "Tối nay đã bắt đầu rồi, ghi hình cảnh vừa đến nơi. Nhưng mà đúng là không vất vả bằng làm chương trình trực tiếp."

Bùi Lâm nói: "Mỗi cái có nỗi khổ riêng, làm trực tiếp cần tập trung hơn, còn ở đây thì điều kiện cực khổ hơn."

"Người cũng không nhận ra hết." Giang Triều xua tay, nói với vẻ khá bất lực, "Có hai khách mời, không phân biệt được."

Anh nói ra hai cái tên, đều là thần tượng nam xuất thân từ chương trình tuyển chọn tài năng mấy năm trước.

"Trông y hệt nhau." Giang Triều nói, "Anh đã nhìn chằm chằm hai người họ một lúc lâu mà vẫn không phân biệt được."

Bùi Lâm ngã người ra giường, bịt miệng cười: "Em biết hai người họ mà, đâu có giống nhau y hệt? Một người cao hơn một chút, một người mặt tròn hơn."

"Anh không phân biệt nổi." Giang Triều cũng không biết trong lòng có bao nhiêu bực dọc, giờ đều trút hết lên người khách mời, "Xấu như nhau cả."

Bùi Lâm vội làm động tác ra hiệu im lặng: "Suỵt! Anh lại nói bậy rồi."

Giang Triều không nói gì, chỉ nhìn Bùi Lâm một lúc, cũng không biết đang nghĩ gì, rồi bật cười.

Tối hôm đó hai người không nói chuyện quá lâu buổi ghi hình ngày hôm sau bắt đầu từ sáu giờ sáng.

Bùi Lâm: "...? Sao lại còn sớm hơn cả tin tức buổi sáng vậy."

Giang Triều hừ hừ, không nói gì.

Con đường thăng tiến không mấy rộng mở, chương trình không phải trực tiếp cũng không đòi hỏi quá cao về năng lực, bản thân chương trình cũng chỉ có độ nổi tiếng bình thường.

Trước đó vẫn chưa có cảm giác thực tế cho lắm, bây giờ nhìn lại mới thấy, lần điều động này đúng là đang đày đọa Giang Triều.

Phàn nàn thì phàn nàn vậy thôi, Giang Triều cũng không quá để tâm đến những chuyện này, bây giờ qua màn hình điện thoại thấy Bùi Lâm cụp mắt xuống mới cảm thấy không ổn, liền lập tức ngồi thẳng người dậy, nói: "Quay chương trình một tuần có thể phát sóng cả tháng, như vậy cũng tốt, khá là nhàn."

Giang Triều vốn lười biếng quen rồi, cũng... quen với việc bị nhắm vào, anh thật sự không cảm thấy chuyện này có gì to tát, thậm chí còn thấy cách trả đũa này của Âu Dương Dịch Thời rất trẻ con.

Bùi Lâm thì có chí tiến thủ hơn anh nhiều, dùng từ thịnh hành hai năm nay để nói thì, Bùi Lâm chính là một vua cày cuốc.

Hồi học đại học, mỗi mùa thi cử là Bùi Lâm lại kèm anh ôn bài rất nghiêm túc, vô cùng đáng sợ.

Giang Triều ngẫm nghĩ một lát, rồi lựa lời an ủi Bùi Lâm.

"Năm nay tổ chương trình đã chi một khoản lớn để mời khá nhiều người nổi tiếng," Giang Triều nói rồi bật cười, "Chính là hai cậu thần tượng nam mà anh nhìn mãi không phân biệt được đó. Năm nay đài truyền hình muốn đầu tư làm tốt chương trình này, anh thấy cũng không tệ."

Sau một hồi dỗ dành như vậy, đôi mắt đang ủ rũ của Bùi Lâm mới lặng lẽ sáng trở lại.

Sau khi tắt cuộc gọi video, Giang Triều nhắm mắt nằm trên giường, chợt bật cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!