Thế nhưng, hơi ấm này còn chưa cảm nhận được bao lâu thì họ gặp cảnh sát giao thông trên đường.
Bùi Lâm: "..."
Trong vành đai 3 của Nam Thành không cho phép đi xe máy. Bùi Lâm căng thẳng vỗ vai Giang Triều, ra hiệu cho anh mau dừng lại.
Giang Triều đương nhiên đã nhìn thấy từ trước. Găng tay của Bùi Lâm vừa đặt lên vai anh, anh liền rẽ gấp, lái vào một con đường khác.
Cảnh sát giao thông đang quay lưng về phía họ để dán giấy phạt cho một chiếc xe đỗ sai quy định, khoảng cách khá xa, có lẽ cũng không nghe thấy tiếng động.
Vậy mà lại để hai người họ trót lọt thật.
Giang Triều tìm một chỗ đỗ xe, vội vàng quay đầu nhìn lại.
"Cứ lần nào anh chở em là y như rằng bị cảnh sát giao thông tóm." Bên môi Giang Triều thoáng hiện một nụ cười, anh đưa tay cởi mũ bảo hiểm của mình, dùng mu bàn tay lau đi mồ hôi trên trán, "Mình tìm chỗ nào đó nấp một lúc đã."
Bùi Lâm cũng cởi mũ bảo hiểm ra, để lộ một gương mặt tươi cười với đôi mắt cong cong. Cậu không đáp lại lời của Giang Triều, chỉ đưa tay chỉ về một quán nước ở phía xa, nói: "Mình đến đó ngồi một lát đi anh."
Giang Triều gọi cho Bùi Lâm một ly nước ấm.
Bùi Lâm phải giữ giọng để làm nghề, nên bình thường ăn uống đều rất cẩn trọng.
Giang Triều thành thạo dặn nhân viên, thêm đá rồi lại thêm nước nóng, sau vài lần như vậy mới gật đầu nói: "Tầm này là được rồi, cứ vậy đi."
Anh vẫn chưa hài lòng lắm, bình thường ở nhà anh đều pha sẵn một bình lớn nước ấm 36 độ đổ vào ly giữ nhiệt cho Bùi Lâm uống.
Anh tay trái bưng ly nước ấm của Bùi Lâm, tay phải bưng ly khoai môn siêu sánh đặc gấp 3.8 lần của mình, ngồi xuống đối diện cậu.
Bùi Lâm đang nghe điện thoại: "Em chắc là không được rồi, bên đài yêu cầu khá nhiều, không cho phép chúng em tham gia những hoạt động thế này, ngại quá... Đàn anh sao? Để em hỏi anh ấy xem sao nhé..."
Sau khi cúp điện thoại, cậu liếc nhìn Giang Triều, nói: "Anh Mông nói mùng tám họ có một buổi biểu diễn, vốn đã sắp xếp cả rồi, nhưng đột nhiên lại dư ra tám phút, muốn họ sắp xếp thêm một hai bài hát nữa. Anh Mông muốn tìm lại các thành viên cũ, coi như là một món quà nhỏ bất ngờ cho người hâm mộ, hỏi xem anh với em có thời gian không."
Giang Triều không trả lời thẳng, mà hỏi ngược lại: "Em có đi không?"
"Em muốn đi, nhưng mà em đi không được." Bùi Lâm khó xử nói, "Livehouse này rất nổi tiếng, nếu em mà đến đó, lỡ như... Haiz, thôi tốt nhất đừng gây rắc rối cho đài."
Giang Triều: "Ừ, anh cũng không có hứng thú."
Bùi Lâm: "Vậy em nói với anh ấy nha."
Nói xong, Bùi Lâm liền cúi đầu nhắn tin.
Giang Triều dùng mu bàn tay chạm vào ly nước nóng bên cạnh, cảm thấy nhiệt độ cũng vừa rồi, lại tự mình uống một ngụm nhỏ thử nhiệt độ, sau đó mới đẩy đến trước mặt Bùi Lâm, nói: "Em uống nước đi."
Bùi Lâm nhanh chóng ngước mắt lên liếc anh một cái, rồi lại vội vàng cụp mắt xuống. Tay cậu bận rộn một hồi, gõ sai mấy chữ trong khung chat với anh Mông.
Cậu cuống quýt sửa lại, đồng thời tay trái nâng ly nước ấm lên, uống một ngụm lớn như để che giấu sự bối rối của mình.
Nhiệt độ vừa vặn thoải mái trôi vào cổ họng, ly nước lọc không màu không vị cũng có thể nếm ra được vị ngọt.
Tim Bùi Lâm đập loạn xạ, cậu cố nén lắm mới đè được ý cười nơi khóe môi xuống.
Sau khi trả lời tin nhắn xong, cậu khóa màn hình điện thoại, mắt cứ nhìn chằm chằm vào ly nước đang cầm trong tay. Nhìn một lúc lại cảm thấy mình thật vô dụng, bèn ép mình dời mắt đi chỗ khác.
Ánh mắt Bùi Lâm lơ đãng đảo quanh, cuối cùng lại dừng trên ly khoai môn của Giang Triều.
Cậu chăm chú nhìn ly khoai môn đó, hàng mi cong rủ xuống lặng lẽ che đi nốt ruồi lệ nhàn nhạt ở khóe mắt trái của cậu.
Giang Triều: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!