Chương 29: (Vô Đề)

Bùi Lâm dỏng tai lên nghe, sau đó dứt khoát ngồi thẳng dậy từ trên đùi Giang Triều, áp sát vào điện thoại anh để nghe cho rõ.

Cậu còn thấy cả tên người gọi đến là phó ban phụ trách mảng đạo diễn chương trình của họ.

Bùi Lâm nghe một lúc thì cũng hiểu ra đại khái: có sự điều động công tác, họ định chuyển Giang Triều từ chương trình tin tức buổi sáng sang một chương trình không phải phát sóng trực tiếp, có phần thoải mái hơn.

"Tiểu Giang à, không phải cậu nói làm tin tức buổi sáng vất vả quá sao, nên chúng tôi đã bàn bạc, định chuyển cậu sang chương trình 'Làm Ruộng', cậu thấy thế nào."

Giang Triều khẽ động cánh tay, kéo gối ôm Bùi Lâm bên cạnh vào lòng, vừa lơ đãng nghe điện thoại vừa đáp: "Tôi chưa từng nói."

Bùi Lâm bị anh kéo vào lòng, vốn đang ngại ngùng, nghe thấy câu này liền chọc nhẹ vào vai anh.

Giang Triều cúi đầu, nắm lấy ngón tay Bùi Lâm, bao trọn trong lòng bàn tay mình, lơ đãng giải thích với người trong điện thoại: "Tôi không hài lòng, nhưng tôi không phàn nàn."

Câu này quả thật khó mà bình luận, qua điện thoại mà Bùi Lâm cũng có thể cảm nhận được sự bất lực trong giọng của vị phó ban kia.

"Chương trình 'Làm Ruộng' không phải trực tiếp, áp lực không lớn, cũng không cần mỗi ngày phải đến sớm, rất hợp với cậu." người kia nói.

Nhưng trên đời làm gì có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống. Chương trình này tuy có nhiều ưu điểm, nhưng lại có một khuyết điểm chí mạng: địa điểm ghi hình không ở thành phố Nam, có thể ở Vân Nam, Quý Châu, hoặc Quảng Tây, tóm lại là phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Nếu là trước đây thì không sao, một mình Giang Triều chẳng vướng bận gì, đi khắp thế giới cũng chẳng vấn đề. Nhưng bây giờ...

Bây giờ thì không được.

Thế là Giang Triều dứt khoát từ chối: "Tôi không đi, hỏi người khác đi."

Cái tính ngang ngược của anh ở đài cũng không phải ngày một ngày hai, những người quen biết anh đều biết tính anh là vậy.

Cúp điện thoại xong, Giang Triều cũng không nghĩ nhiều, vòng tay qua vai Bùi Lâm rồi ra sức x** n*n.

Bùi Lâm bị anh véo má, trong đầu vẫn còn nghĩ về cuộc điện thoại vừa rồi, nói không rõ lời: "Sao đột nhiên lại có điều động vậy anh?"

Giang Triều không quan tâm những thứ này, nhưng công việc của mình anh làm vẫn rất tốt, không có lý do gì để điều chuyển anh đi cả.

Bùi Lâm chỉ cần nghĩ một chút là hiểu ra ngay chắc chắn là Giang Triều đã đắc tội với người khác.

Còn về việc đắc tội với ai, thì lại càng không cần phải nói.

Bùi Lâm cụp mắt, dáng vẻ đáng thương nép trong lòng Giang Triều, đến cả nốt ruồi lệ nơi khóe mắt cũng trông ủ rũ.

Bùi Lâm đã nghĩ đến điều đó, Giang Triều tự nhiên cũng có thể nghĩ ra chuyện này vốn chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Thậm chí ban ngày Giang Triều đã nghe phong thanh rồi. Đồng nghiệp với nhau bàn tán sau lưng lãnh đạo thì cũng là chuyện quá đỗi bình thường.

Âu Dương Dịch Thời gần như đã dùng hết tất cả mối quan hệ và trí tuệ tích lũy trong hai mươi năm qua của mình để nghĩ ra một cách vừa có thể trừ khử Triệu Nam Tinh, lại không quá liên lụy đến bản thân.

Hắn ta đã phanh phui chuyện Triệu Nam Tinh sử dụng m* t**, đồng thời đổ hết mọi tội lỗi về việc chuốc say MC dẫn chương trình của đài, thậm chí cả ý định bỏ thuốc cưỡng ép, lên đầu thứ chất cấm kia.

Hắn ta đã lờ đi việc MC dẫn chương trình này cụ thể là ai, chỉ đơn giản tô vẽ thành chuyện mình bị bạn bè xấu lôi kéo, cố gắng che đậy toàn bộ sự việc thành câu chuyện hoang đường rằng Triệu Nam Tinh muốn làm chuyện xấu nên đã tìm mình giúp đỡ để qua mắt mọi người, còn bản thân hắn ta thì giữ vững nguyên tắc, thà chết không theo.

Sau đó hắn ta đem câu chuyện này thêm mắm dặm muối kể lại cho Âu Dương Tư, cũng coi như là chủ động nhận lỗi.

Chuyện này vốn cũng không giấu được, chi bằng tự mình chủ động đến nhận tội.

Âu Dương Tư không ngoài dự đoán mà nổi trận lôi đình, không chậm trễ một phút nào, lập tức đi tố cáo. Ngay tối hôm đó, tất cả các câu lạc bộ tư nhân cao cấp ở thành phố Nam đều phải ngừng kinh doanh để chấn chỉnh, lôi ra không ít chuyện dơ bẩn..... Bắt đầu và quá trình thì đúng là khó bình luận, nhưng kết quả lại... miễn cưỡng xem như làm được một việc tốt.

Âu Dương Tư đã tịch thu xe và thẻ của con trai, cấm túc hắn ta, ngay cả dì giúp việc trong nhà cũng cho nghỉ, rồi cử mấy vệ sĩ ngày đêm canh giữ trước cửa nhà, không cho hắn ta ra ngoài.

Đồng nghiệp hóng chuyện kể rằng, chưa bao giờ thấy giám đốc đài Âu Dương tức giận đến thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!