Chương 28: (Vô Đề)

Ngón giữa bàn tay trái của Giang Triều, khi đó đã bị gãy như thế nào?

Chuyện đã được giải thích rất nhiều lần, và lý do cũng vô cùng đơn giản: tính anh vốn xuề xòa, chẳng để ý cái này, cũng chẳng chú tâm cái kia, lúc đóng cửa lại có thói quen vịn tay vào khung cửa để khép lại. Hồi còn học đại học, có một lần anh không để ý, một cơn gió mạnh thổi cánh cửa ký túc xá đập sầm lại, không hề có chút lực cản nào, cứ thế kẹp trúng ngón tay Giang Triều.

Lý do này, quá trình xảy ra sự việc này, Giang Triều đã giải thích với người khác rất nhiều lần. Chuyện đã qua quá lâu rồi, cơn đau điếng từ cú va đập khoảnh khắc ấy, cùng quá trình trị liệu và phục hồi chức năng kéo dài sau đó, Giang Triều đều đã không còn nhớ rõ nữa.

Mãi đến khi Mông Lượng nhắc lại chuyện này vừa rồi, những hình ảnh vốn đã bị khóa chặt nơi sâu thẳm ký ức mới đột nhiên được mở ra.

Ký ức mờ mịt, nhuốm màu vàng úa tựa như một tấm ảnh đen trắng cũ kỹ, và khi được đánh thức, nó lại được tô điểm thêm những sắc màu sống động.

Có những người dường như sinh ra đã có sức thu hút sự chú ý của người khác, và Bùi Lâm từ thời còn đi học đã tỏa sáng rực rỡ như hiện tại.

Nhưng con người ta rồi sẽ có lúc gặp khó khăn.

Nguyên nhân của sự việc Giang Triều đã không còn nhớ rõ, đại khái là Bùi Lâm đã dốc lòng chuẩn bị một thứ gì đó, đến phút cuối lại bị người khác nẫng tay trên dĩ nhiên là bằng một thủ đoạn cạnh tranh chẳng mấy công bằng.

Bùi Lâm khi ấy vẫn còn là một chàng trai đơn thuần ngây ngô, cho rằng mọi thứ trên đời đều có thể phân định bằng lý lẽ và chứng cứ, cho rằng chỉ cần bản thân đủ xuất sắc thì chuyện gì cũng có thể làm được.

Ngoài người ba không mấy đáng tin, đây có lẽ là thất bại đầu tiên trong đời mà Bùi Lâm phải trải qua.

Cậu đã vấp ngã, cũng đã tự mình đứng dậy, nhưng vết thương để lại thì đau rất lâu.

Suốt khoảng thời gian đó, Bùi Lâm lúc nào cũng thơ thẩn, ngày ngày vùi mình trong thư viện, đợi đến khi đóng cửa mới chịu về ký túc xá; cậu cũng ăn rất ít, hễ ai hỏi là lại bảo không có khẩu vị.

Sau một thời gian chìm trong buồn bã, cuối cùng cậu cũng tự làm mình đổ bệnh.

Trong khoảng thời gian ấy còn có một chuyện nữa: Bùi Lâm muốn rời khỏi ban nhạc.

Mông Lượng đồng ý khá thẳng thắn, kết quả là ngày hôm sau miệng y nóng đến nổi mấy cái mụn nước.

Bùi Lâm thấy vậy, trong lòng cũng không dễ chịu gì, nhưng bảo cậu tiếp tục thì cậu lại khó xử dù là vì ban nhạc hay vì chính mình, cậu cũng không phải là lựa chọn phù hợp cho vị trí hát chính.

Vốn dĩ đã tự dằn vặt vì chuyện này, lại thêm cú vấp ngã quá lớn kia, Bùi Lâm cứ thế mà đổ bệnh.

Sau này khi khỏi bệnh, cơ thể cậu cũng phải mất một thời gian dài mới hoàn toàn hồi phục.

Chuyện Giang Triều bị gãy tay xảy ra vào một buổi trưa.

Chiều đó Bùi Lâm không có tiết, nên trưa đã về ký túc xá ngủ. Hôm ấy là một ngày trời âm u, bên ngoài đang mưa, quả thực là một thời tiết rất thích hợp để ngủ.

Sau trận ốm, Bùi Lâm thường xuyên mất ngủ, nhưng trớ trêu thay, hôm đó gió to mưa lớn, cửa sổ và cửa chính của ký túc xá cứ kêu cọt kẹt vì gió lùa.

Giang Triều đến ký túc xá thăm cậu, tiện tay mang đến một ít hoa quả. Anh nói chuyện với Bùi Lâm vài câu, thấy cậu có vẻ buồn ngủ, bèn không ở lại lâu mà đứng dậy ra về.

Trước khi đi, anh hỏi Bùi Lâm: "Bên ngoài gió lớn, hay anh khóa cửa lại cho em nhé? Bạn cùng phòng của em đều mang chìa khóa cả chứ?"

Trong lúc nói chuyện, một tia sét sắc lẹm loé lên bên ngoài, vài giây sau, tiếng gió và tiếng sấm cùng lúc ập tới.

Cánh cửa phòng ký túc xá bị gió đập vào một tiếng rầm!

Bùi Lâm giật nảy mình, ló đầu từ trên giường xuống: "Gió to thật đấy."

Giang Triều xoa ngón tay, khẽ "Shhh" một tiếng, đáp lại: "Ừ, mưa càng lúc càng lớn rồi."

"Quần áo anh phơi đã cất hết chưa?" Bùi Lâm tốt bụng nhắc nhở, "Hôm qua em thấy anh phơi đồ mà."

"..." Giang Triều đáp lại chậm một nhịp, "À, được rồi, anh đi... cất đây."

Cơn đau ở bàn tay trái bỗng trở nên rõ rệt, sau cơn đau nhói là cảm giác tê dại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!