Phòng vệ sinh trong phòng ngủ chính đã hỏng nhiều ngày, Bùi Lâm cũng quen tắm ở phòng ngủ phụ. Sau khi vội vàng vơ lấy quần áo chạy vào, cậu mới cảm thấy có gì đó không ổn.
Cậu chớp chớp mắt, cảm thấy hình như mình đã viện cớ sai rồi...
Lúc lén lút xoay người định rời đi, cậu lại thấy một bức tường người mang tên Giang Triều đang sừng sững phía sau.
Giang Triều khoanh tay đứng ở cửa, thấy Bùi Lâm quay người lại thì nhướn mày một cái.
"..." Bùi Lâm ấp úng, "Anh, anh đứng đây làm gì..."
Giang Triều đáp một cách trêu chọc: "Không làm gì cả, chỉ ngắm em thôi."
Bùi Lâm, MC Bùi lanh lợi trước ống kính, lại hoàn toàn bất lực trước sự trêu ghẹo của người trong lòng. Cậu thầm tự đập đầu vào tường, rồi nói nhỏ: "Em đi... tắm đây."
Nói xong, cậu ôm quần áo, một lần nữa đi về phía phòng vệ sinh.
Giang Triều cười khẽ một tiếng, hai bước đã đuổi kịp cậu.
Anh giật lấy bộ đồ ngủ trong tay Bùi Lâm ném lên giường, đẩy cậu vào phòng vệ sinh, rồi khóa trái cửa!
Những nụ hôn nóng bỏng, mãnh liệt như vũ bão ập đến, khiến người ta không sao thở nổi.
Bùi Lâm bị bế thốc lên đặt ngồi trên bồn rửa mặt, mặt đá cẩm thạch lạnh băng nhanh chóng được nhiệt độ cơ thể sưởi ấm.
Hai tay Giang Triều chống hai bên đùi cậu, rõ ràng không hề chạm vào nhưng vẫn khóa chặt cậu giữa hai cánh tay mình.
d*c v*ng lặng lẽ lan ra trong phòng tắm chật hẹp, vòi sen trên đầu còn chưa xả nước mà hơi nóng đã gần như khiến người ta nghẹt thở.
Trước khi nụ hôn này trở nên mất kiểm soát, Giang Triều đã kịp thời lùi lại nửa bước.
Anh tựa trán mình vào trán Bùi Lâm, tay phải vê nhẹ vành tai trắng nõn đã ửng đỏ của cậu, trầm giọng hỏi: "Em suy nghĩ đến đâu rồi?"
Hỏi xong anh lại chậc một tiếng, hỏi tiếp: "Em có đang suy nghĩ không đấy?"
Bùi Lâm hoàn toàn không dám ngẩng đầu, càng không dám trả lời hai người họ đứng quá gần, chỉ cần cậu cử động nhẹ là sẽ lướt qua môi Giang Triều.
Giang Triều cúi đầu nhìn cậu, không biết nhớ ra điều gì mà bật cười nhẹ.
Anh đại phát từ bi mà buông tha cho d** tai đã bị mân mê đến tê dại của Bùi Lâm, chuyển sang chạm vào khóe môi cậu, đầu ngón tay cứ day đi day lại ở một vị trí trên môi dưới.
Cảm giác tê dại như có luồng điện chạy qua theo cái v**t v* của Giang Triều, dần dần từ bên tai chuyển đến khóe môi, rồi len lỏi vào tận sâu trong lòng.
Cậu gần như cảm thấy nửa người mình đã tê rần.
Cậu biết Giang Triều đang sờ vào đâu tối hôm qua... môi bị cắn rách, hôm nay lúc trang điểm còn bị chuyên viên trang điểm hỏi thăm, Bùi Lâm đã bình tĩnh nói dối là do thời tiết dạo này hanh khô.
Sắc đỏ từ nơi Giang Triều v**t v* lặng lẽ lan ra, hai má Bùi Lâm đỏ bừng, càng làm nổi bật nốt ruồi lệ nơi khóe mắt.
Cậu liếc nhìn Giang Triều, nhỏ giọng xin tha: "A Triều, anh đừng trêu em nữa mà..."
Giang Triều v**t v* gò má cậu, ngón cái vẫn xoa nhẹ môi cậu, chỉ tránh đi vết thương nhỏ.
Anh khẽ hôn lên má Bùi Lâm, thấp giọng nói: "Vậy em nói cho anh biết, em có muốn hẹn hò với anh không?"
Bùi Lâm bị anh hôn đến không nói nên lời, chỉ có thể phát ra một hai âm tiết mơ hồ từ cổ họng.
"Hoặc là... em nói cho anh biết." Giang Triều tiếp tục hỏi, "em đang sợ điều gì."
Anh đổi sang dùng hai tay ôm lấy mặt Bùi Lâm: "Được không em?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!