Chương 25: (Vô Đề)

Đêm đó Giang Triều gần như không ngủ, chỉ chợp mắt được một lúc vào khoảng hơn bốn giờ, rồi lại tỉnh dậy lúc hơn sáu giờ.

Vẫn phải đi làm, chương trình trực tiếp không thể lơ là.

Anh nằm trên giường một lúc, rồi nhẹ nhàng rời giường.

Nhưng vẫn làm Bùi Lâm tỉnh giấc.

Cậu dụi mắt ngồi dậy khỏi giường, ngơ ngác nhìn cơ thể mình, rồi lại nhìn Giang Triều.

Giang Triều còn chưa mặc xong quần áo, vừa cài cúc áo vừa ngồi lại xuống mép giường.

Anh chần chừ một lát, rồi đưa tay ôm lấy gáy Bùi Lâm, nhẹ nhàng hôn lên trán cậu.

"Em ngủ thêm một lát nữa đi, bản tin buổi sáng sắp bắt đầu rồi." Giang Triều bất đắc dĩ nói, "Xong việc là anh về ngay, hôm nay anh sẽ xin nghỉ."

Anh vuốt tóc Bùi Lâm hết lần này đến lần khác, ánh mắt nhìn cậu đầy vẻ không nỡ: "... Đợi anh về, em..."

Anh lại hôn lên khóe môi Bùi Lâm, nói: "Đợi anh về."

Bùi Lâm né tránh dời mắt đi, khẽ gật đầu.

Sau khi Giang Triều rời đi, Bùi Lâm cũng không còn buồn ngủ nữa. Cậu mở mắt nằm ngây người trên giường một lúc, rồi cũng bò dậy đi tắm.

Phòng tắm đã được dọn dẹp sơ qua, quần áo cởi ra vứt lung tung tối qua đều đã được cho vào giỏ đồ bẩn.

Những... vết tích lộn xộn kia, cũng đều đã được lau dọn sạch sẽ.

Bùi Lâm dùng tay lau đi lớp hơi nước trên gương, sững sờ nhìn những dấu vết đầy trên người mình trong đó, trong lòng không nói rõ được là cảm giác gì.

Tối hôm qua cậu và Giang Triều... ngoài bước cuối cùng ra, những gì có thể làm, đều đã làm cả rồi.

Giang Triều không lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn, anh đã giúp cậu giải quyết hai lần, thậm chí sau đó còn đi tắm nước lạnh những điều này Bùi Lâm đều biết, cậu đều biết cả.

Lời yêu thương mà Giang Triều khẽ nói cậu đã nghe thấy, câu "mình ở bên nhau nhé" của Giang Triều, cậu cũng đã nghe thấy.

Cậu không thể nào chống lại được một tình yêu thẳng thắn như vậy đó là Giang Triều, là người cậu thích.

Cậu đã buông thả bản thân, mượn cớ rượu và thuốc, để trải qua một đêm hỗn loạn này.

Thế nhưng, sau đó thì sao?

Sau khi có một đêm như vậy, những tâm tư mà cậu cẩn thận che giấu trước đây, không thể giấu được nữa rồi.

Cậu và Giang Triều, không thể nào quay lại mối quan hệ bạn bè được nữa.

Còn có... Giang Triều nói yêu cậu.

Trán Bùi Lâm áp lên gương, mặt gương lành lạnh lại hoàn toàn không thể làm giảm đi nhiệt độ trên người cậu.

Chỉ cần nhớ lại câu nói mà Giang Triều đã thủ thỉ bên tai, cậu liền cảm thấy cơ thể lại âm ỉ nóng lên.

Giang Triều nói... anh yêu cậu.

Sau khi chương trình tin tức buổi sáng kết thúc, Giang Triều vội vàng xin nghỉ phép rồi chạy về nhà.

Mở cửa ra, anh thấy Bùi Lâm đang ngồi trước bàn ăn sáng, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.

Anh thay giày rồi đi rửa tay, bước đến ngồi xuống bên cạnh Bùi Lâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!