Giữa lúc mơ màng hỗn độn, Bùi Lâm cảm thấy hơi thở của mình càng thêm khó khăn. Cậu theo bản năng hé miệng để hít lấy không khí trong lành, nhưng lại cảm thấy hơi nóng càng lúc càng dữ dội.
Tác dụng của thứ thuốc này không quá mạnh, nhưng cũng đủ để khơi dậy h*m m**n của Bùi Lâm.
Khi bộ não hỗn loạn của cậu cuối cùng cũng nhận ra đây là một nụ hôn, Giang Triều đã lách vào giữa đôi môi cậu.
Thứ thuốc đó đã hoàn toàn làm rối loạn suy nghĩ của Bùi Lâm, cậu mơ màng nghĩ, là Giang Triều đang hôn mình.
Nụ hôn này dần trở nên mãnh liệt và sâu hơn, Bùi Lâm được Giang Triều ôm trọn trong lòng, tay chân đều quấn lấy người anh.
Chút h*m m**n nhỏ nhoi do thuốc k*ch th*ch đã bị nụ hôn này thổi bùng lên triệt để, Bùi Lâm khẽ r*n r* ôm chặt lấy Giang Triều, ngón tay bấu chặt vào lưng anh.
Cậu đã không thể suy nghĩ tại sao Giang Triều lại ôm mình và hôn như vậy, chỉ có thể thuận theo bản năng mà cảm nhận rằng nụ hôn này khiến toàn thân cậu nóng ran, hai má nóng đến sắp nổ tung.
Đầu lưỡi cậu bị m*t đến tê dại, khoang miệng gần như bị l**m qua từng tấc một.
Rõ ràng là muốn có thêm không khí, nhưng lúc này ngược lại càng cảm thấy khó thở hơn.
Bùi Lâm gần như dùng hết sức lực để né tránh, nhưng chút giãy giụa này chỉ giống như màn nửa đẩy nửa mời yếu ớt.
Khi nụ hôn này cuối cùng cũng kết thúc, Bùi Lâm phát ra một tiếng rên rất khẽ, mang theo âm mũi nức nở.
Cậu mở mắt ra, trước mắt là một màn sương mờ.
Ngay khi nước mắt lành lạnh trong hốc mắt trượt xuống khỏi khóe mi, Giang Triều cúi người xuống, hôn đi nước mắt của cậu.
Sự tiếp xúc da thịt nhẹ nhàng, nụ hôn dịu dàng như lông vũ, vào khoảnh khắc này lại mang đến một kh*** c*m khiến người ta càng thêm không thể chịu đựng nổi.
Bùi Lâm nức nở, bật ra một tiếng khóc.
Trong cơn mơ hồ, cậu cảm nhận được lòng bàn tay mình bị nhẹ nhàng gỡ ra, những ngón tay của một người khác xen vào giữa kẽ tay cậu.
Sau đó... siết chặt lấy tay cậu.
Nhiệt độ và những đường vân trong lòng bàn tay đó đều quen thuộc đến mức, khiến Bùi Lâm trong cơn thủy triều của ái tình xa lạ lúc chìm lúc nổi, cũng... cảm nhận được sự an tâm.
Chỗ từng bị gãy xương của Giang Triều có hơi biến dạng một chút, đốt xương ở đó nổi rõ hơn so với mấy ngón tay còn lại. Bùi Lâm mơ màng sờ đến chỗ đó, cậu nắm lấy ngón tay Giang Triều, rồi nhắm mắt lại trong cơn mệt mỏi rã rời.
Tác dụng của thứ thuốc đó kéo dài rất lâu.
Sau khi được dỗ dành một cách đơn giản, Bùi Lâm đã ngủ thiếp đi một lúc.
Toàn thân cậu ướt sũng, Giang Triều do dự một chút, rồi giúp cậu cởi bỏ quần áo.
Vốn định dùng khăn nóng lau khô người cho cậu, nhưng lại không muốn vì thế mà đánh thức em, nên đành thôi.
Giang Triều dùng chăn quấn kỹ người lại, ngồi bên giường một lúc, rồi lại đứng dậy ra bên cửa sổ đứng ngẩn người.
Trong tay anh đang cầm một điếu thuốc chưa đốt.
Đối với Giang Triều, thuốc lá dùng để tỉnh táo, rượu là thú tiêu khiển lúc nhàm chán, đều không phải thứ gây nghiện, cũng không phải thứ không thể thiếu.
Nhưng bây giờ, trong tay anh rõ ràng đang nắm một điếu thuốc, mà trong lòng vẫn cảm thấy vừa tê dại vừa ngứa ngáy.
Trên giường, Bùi Lâm cử động, phát ra một tiếng mơ hồ khó hiểu.
Giang Triều vứt điếu thuốc trong tay đi, nhanh chân quay lại đầu giường ngồi xuống.
Anh bật một ngọn đèn nhỏ, dưới ánh đèn, vệt ửng hồng trên mặt Bùi Lâm đã phai đi một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!