Giang Triều hơi sững lại.
Anh thuận theo lực kéo của Bùi Lâm mà ngồi lại xuống giường, cánh tay vẫn cảm nhận được sức nặng của cậu đang đè lên. Anh cúi đầu nhìn xuống đó, rồi lại nhìn vào đôi mắt Bùi Lâm, khẽ nói: "Anh không hiểu cái gì?"
Đôi mắt vốn luôn sáng ngời lúc này như phủ một lớp sương mờ, con ngươi trong veo giờ đây lại ánh lên chút nước. Bùi Lâm cuối cùng cũng buông hai tay đang nắm lấy Giang Triều ra, cậu lắc đầu, không trả lời câu hỏi của người kia, chỉ vẫn lặp đi lặp lại: "... Anh không hiểu, không hiểu đâu."
Bùi Lâm không trả lời anh, nhưng trong ánh mắt lại rõ ràng bộc lộ khát vọng muốn anh biết, muốn anh thấu hiểu, muốn anh... "hiểu".
Không hiểu vì sao, nhìn Bùi Lâm thế này, Giang Triều lại cảm thấy lòng mình thắt lại. Anh cứng nhắc dời mắt đi, không nhìn cậu nữa, chỉ hỏi: "Em không nói, sao biết anh có hiểu hay không?"
Bùi Lâm khẽ cười một cái. Men say trong cậu đã hiện rõ, đầu mũi rịn ra thêm nhiều giọt mồ hôi, ngay cả tiếng thở cũng mang theo chút ẩm ướt.
Cậu nhìn Giang Triều, không biết tại sao lại nhắm chặt mắt lại, như thể đã hạ quyết tâm gì đó mà từ từ nghiêng người tới.
Giang Triều chỉ cảm thấy vai mình nặng trĩu.
Vầng trán của Bùi Lâm khẽ tựa lên vai anh..... Lực chạm rõ ràng rất nhẹ, càng giống như là cọ cọ rồi áp vào đó. Thế nhưng, Giang Triều lại cảm thấy, dường như sức nặng của cả thế giới đều đang đè lên người mình.
Hơi thở nóng ẩm của Bùi Lâm xuyên qua lớp áo, làm bờ vai anh tê dại.
Anh giơ tay lên, muốn gạt đi những sợi tóc bị mồ hôi làm cho bết lại, dính vào sau gáy của người ấy. Nào ngờ vừa mới cử động, Bùi Lâm đã lảo đảo ngồi thẳng dậy từ vai anh.
Cậu phát ra một tiếng thở khẽ mang theo âm mũi, rồi ngước mắt lên liếc nhanh Giang Triều một cái.
Trong cái nhìn thoáng qua đó, ẩn chứa quá nhiều cảm xúc phức tạp.
Có bi thương, có bất mãn, có ấm ức, có rất nhiều rất nhiều điều muốn nói lại thôi.
Cũng có... một sự ỷ lại và lưu luyến... rất nhỏ, rất nhỏ, phải thật chăm chú mới có thể nhận ra.
Giang Triều bị những cảm xúc phức tạp chứa đựng trong ánh mắt này làm cho chấn động đến không nói nên lời.
Họ đã quen nhau mười năm, anh vậy mà lại cảm thấy, dường như ngay khoảnh khắc vừa rồi anh mới thực sự nhìn thấy một Bùi Lâm chân thật.
Anh không kìm được mà suy nghĩ, những bi thương, ấm ức và bất mãn đó, rốt cuộc là vì điều gì.
Bùi Lâm nói anh không hiểu, anh nên hiểu điều gì chứ?
Bùi Lâm đang oán trách anh, lại là... oán trách điều gì?
Bùi Lâm không thường xuyên uống rượu, nhưng tửu lượng cũng không thể nói là quá kém. Sau khi vật vã một hồi lâu, men rượu cũng dần tan đi, thứ thuốc không sạch sẽ trong rượu ngược lại bắt đầu phát huy tác dụng.
Bùi Lâm không còn sức để chống đỡ cơ thể, rất nhanh lại ngã vật ra giường. Giang Triều theo phản xạ đưa tay đỡ lấy gáy cậu.
Chỉ một cái chạm nhẹ như vậy cũng đủ khiến Bùi Lâm của hiện tại run lên khe khẽ.
Cậu co người trên giường, từ trong khoang mũi phát ra một tiếng rên khẽ.
Cậu quay lưng về phía Giang Triều, ngay cả tóc gáy cũng đang run lên nhè nhẹ.
Những sợi tóc đen nhánh áp vào sau gáy cậu, những giọt nước ngưng tụ lặng lẽ trượt dài theo phần cổ đang để lộ ra bên ngoài.
Làn da vốn trắng nõn giờ đây ửng đỏ khắp nơi, giọt nước trong suốt lăn xuống, để lại một vệt hằn mờ nhạt rồi chui vào trong cổ áo biến mất, nhưng lại dấy lên sóng to gió lớn trong lòng Giang Triều.
Tim anh đột nhiên đập rất nhanh, từng nhịp từng nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Anh không biết từ lúc nào đã siết chặt nắm đấm của mình, sau khi phát hiện ra liền đột ngột buông lỏng, trong lòng bàn tay lưu lại mấy vết hằn móng tay hình lưỡi liềm in sâu rõ rệt.
Mãi sau, cơn đau mới truyền đến đại não..... Anh hiểu rồi, anh hiểu hết rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!