Chương 21: (Vô Đề)

Bùi Lâm bị tiếng động cực lớn này làm cho giật nảy mình. Cậu ngẩng đầu, sững sờ nhìn ra ngoài cửa.

Cửa phòng bao bị phá tung một cách thô bạo, ổ khóa đã hỏng, xiêu vẹo rơi ra khỏi khung.

Giang Triều đứng ở cửa, mặt đằng đằng sát khí, hai bên là những người đang cố gắng ngăn cản anh.

Nhưng họ căn bản không thể cản được, không một ai cản được.

Bên tai Bùi Lâm là một tràng âm thanh ong ong. Tiếng cãi vã, tiếng quát tháo, tiếng khuyên can... mọi âm thanh xung quanh hỗn loạn thành một mớ, Bùi Lâm không nghe rõ được gì cả.

Cậu chỉ ngây người nhìn Giang Triều, hoàn toàn không thể hiểu nổi tại sao người ấy lại xuất hiện ở đây vào lúc này.

Cậu nhìn miệng Giang Triều đóng đóng mở mở, thỉnh thoảng thốt ra vài chữ, đôi mày nhíu chặt chưa từng giãn ra.

Không biết đã qua bao lâu Bùi Lâm cảm thấy ít nhất cũng phải dài bằng cả một thế kỷ ánh mắt của Giang Triều cuối cùng cũng dừng lại trên người cậu.

Khung cảnh hỗn loạn xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh lại vào khoảnh khắc này, giọng nói khàn khàn của Giang Triều không sót một chữ nào lọt vào tai Bùi Lâm.

"... Em lại đây." Giang Triều vẫy tay với cậu, khẽ nói.

Đôi mày nhíu chặt lặng lẽ giãn ra, chỉ là giữa hai hàng lông mày của Giang Triều vẫn còn lưu lại một vệt hằn mờ mờ.

Đôi chân của Bùi Lâm như thể cũng không nghe theo sự điều khiển nữa, bước đi một cách máy móc về phía người ấy..... Còn chưa đến được bên cạnh anh, cậu đã bị anh choàng qua vai kéo mạnh tới.

Triệu Nam Tinh ở phía sau cậu hét lớn câu gì đó, Bùi Lâm không nghe rõ. Cậu chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, dường như mọi sự chú ý đều chỉ có thể tập trung vào một mình Giang Triều. Còn những người khác nói gì, làm gì, cậu hoàn toàn không muốn biết, cũng không có tâm trí đâu mà để ý nữa.

Giang Triều một tay giữ chặt vai cậu, nghe thấy tiếng động phía sau thì khẽ nghiêng đầu nhìn gã ta.

Luồng hơi anh thở ra khi nói chuyện nhẹ nhàng lướt qua tai Bùi Lâm, khiến cậu không kìm được mà rùng mình một cái.

"À thế thì báo cảnh sát đi." Giang Triều cười lạnh một tiếng, nói với đám người phía sau, "bắt tôi lại đi."

Bùi Lâm cũng không biết có phải mình đã bị ly rượu kia làm cho say đến hồ đồ rồi không, khi nghe thấy câu này, phản ứng đầu tiên của cậu lại là... bật cười.

Câu nói thật quen thuộc, hình như trước đây cũng từng nghe Giang Triều nói một lần rồi.

Giang Triều lại nói gì đó với Triệu Nam Tinh, sau đó bèn quay đầu nhìn Bùi Lâm.

Bàn tay đang đặt trên vai Bùi Lâm khẽ dùng sức, Giang Triều trầm giọng hỏi: "Em uống rượu à? Bọn họ không bắt nạt em chứ."

"..." Bùi Lâm mấp máy môi, giơ ra một ngón tay, nói nhỏ, "Một ly thôi, không sao đâu anh."

Áo khoác của cậu vẫn còn ở phòng bao ban đầu, bây giờ trên người chỉ mặc áo len dệt kim mềm mại.

Giang Triều nới lỏng ngón tay, rồi lại khẽ vuốt phẳng những nếp nhăn trên áo len do mình vừa nắm chặt. Khóe miệng anh mím rất chặt, thở hắt ra một hơi thật mạnh, trầm giọng nói: "Mình đi trước đã."

Anh buông tay ra, chuyển sang nắm lấy cánh tay Bùi Lâm, kéo cậu ra khỏi phòng bao.

Sau khi ra ngoài, anh lại đổi vị trí với cậu, để Bùi Lâm đi trong tầm mắt của mình, còn mình thì đi phía sau, ngăn cách Bùi Lâm với những người kia.

Những người vây quanh ở cửa không một ai dám cản đường Giang Triều nữa.

Tuy nhiên, ngay lúc rẽ xuống lầu, Bùi Lâm lại nhạy bén nhận ra thái độ của Giang Triều lại một lần nữa lạnh đi.

Ly whisky kia quả là lợi hại, Bùi Lâm bây giờ tay chân bủn rủn, đầu óc cũng quay cuồng, cậu nhìn theo hướng ánh mắt của Giang Triều, mãi sau mới nhận ra, hóa ra Âu Dương Dịch Thời cũng đã đến.

Lực tay Giang Triều nắm trên cánh tay Bùi Lâm lại một lần nữa siết chặt.

Bùi Lâm đau đến hít vào một hơi: "... A Triều?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!