Chương 19: (Vô Đề)

Bùi Lâm lẳng lặng đi theo sau Giang Triều về nhà.

Hai người yên tĩnh dùng xong bữa tối, ngoài tiếng bát đũa va vào nhau thì không còn âm thanh nào khác.

Mãi đến lúc dọn dẹp sau bữa ăn, Bùi Lâm mới nhận ra có gì đó không ổn.

Bánh quy vẫn còn nóng, hẳn là vừa mới nướng xong; Giang Đinh xuất hiện vào giờ cơm tối nhưng lại không ở lại đợi Giang Triều cùng ăn, điều này rất lạ.

Động tác rửa bát của Bùi Lâm khựng lại, cậu quay đầu nhìn Giang Triều đang lau tủ bếp bên cạnh, vẻ mặt phức tạp.

Thảo nào cậu cứ thấy vị của bánh quy này có sự khác biệt về hương vị so với hộp bánh mà Giang Đinh mang đến lần trước, xem ra bánh quy lần này là do chính tay Giang Triều làm.

Cậu không vạch trần chuyện này, lẳng lặng dọn dẹp xong đồ đạc trong tay, khi quay lại phòng khách, cậu lại trông thấy chiếc cốc đang nằm yên trên tủ bát đĩa.

Trên thân cốc màu nhạt, hình chú chó vẽ bằng những đường nét đơn giản đang vui vẻ vồ lấy đóa hoa màu vàng.

Bùi Lâm chần chừ bước đến bên tủ, rót nửa cốc nước vào.

Nhiệt độ của nước vừa đủ ấm.

Trong máy lọc nước uống trực tiếp ở bên cạnh, nhiệt độ nước được cài đặt ở 45 độ.

Bùi Lâm im lặng uống hết cốc nước, vừa quay đầu lại thì bắt gặp Giang Triều đang xách rác định ra ngoài.

Bùi Lâm qua giúp: "Em giúp anh."

"..." Vẻ mặt Giang Triều hơi ngượng ngùng, "Không cần đâu, anh tự đi được rồi, à anh tiện thể đi lấy bưu kiện luôn."

Bình thường Giang Triều không hay nói dối, một là không cần thiết, hai là anh lười bịa lý do.

Bùi Lâm nhìn túi rác nhà bếp to đùng trong tay anh, chỉ liếc qua đã thấy vỏ hộp của quả nam việt quất, bột mì và sữa.

Cậu thu hồi tầm mắt, giả vờ như không thấy gì mà tránh sang một bên.

Cậu về phòng mình, trốn trong chăn lén nghe tiếng Giang Triều ra ngoài rồi trở về.

Cậu nhắm mắt lại, trong lòng vẫn rối như tơ vò.

Trong mớ cảm xúc hỗn loạn đó, chỉ có góc nhỏ dành cho Giang Triều là vẫn bình yên.

Mấy ngày sau, Bùi Lâm tranh thủ về chỗ Bùi Trọng Thế một chuyến.

Cậu không báo trước, tan làm ăn cơm xong liền một mình lái xe đến nơi ở vừa xa lạ lại vừa quen thuộc ấy.

Thế nhưng Bùi Trọng Thế không có ở nhà, trong nhà tối đen như mực, không một bóng người.

Bùi Lâm đứng ở cửa, chỉ cảm thấy máu trong người như đông cứng lại.

Trong những ngày tháng Bùi Trọng Thế cờ bạc sa đọa nhất, Bùi Lâm không biết đã đối mặt với cảnh tượng này bao nhiêu lần: mỗi khi về nhà, Bùi Trọng Thế đều không có ở đó, mà đợi đến lúc ông về thì trong nhà chỉ còn lại những trận cãi vã không hồi kết.

Thời gian đã trôi qua lâu như vậy, Bùi Lâm đau khổ nhận ra rằng mình vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng Bùi Trọng Thế ông đã nói rất nhiều lần, đảm bảo cũng rất nhiều lần, ông rõ ràng đã nói sẽ không bao giờ đi chơi mạt chược nữa.

Thế nhưng khi cậu đẩy cửa phòng, không nhìn thấy bóng dáng Bùi Trọng Thế, cậu vẫn chỉ nghĩ rằng người đó không biết đang ngồi lì ở sòng mạt chược nào, đang cùng đám bạn xấu hò hét inh ỏi.

Bùi Lâm đóng sầm cửa lại, một mình đứng trong bóng tối, rút điện thoại ra gọi cho Bùi Trọng Thế.

"Lâm Lâm à?" Giọng Bùi Trọng Thế nghe có vẻ vô cùng mừng rỡ, "Ba vừa mới xem tin tức xong, con về nhà rồi à?"

Bùi Lâm bình tĩnh nói: "Con tan làm rồi, định qua thăm ba. Ba ăn cơm chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!