Chương 18: (Vô Đề)

Đêm đó, Bùi Lâm đã ngồi rất lâu trong phòng ngủ của Giang Triều.

Đầu gối hai người chạm vào nhau, chen chúc trên sô pha nhỏ, dù ngồi không mấy thoải mái nhưng chẳng ai có ý định nhúc nhích.

Họ cứ lặng lẽ ngồi đó, không ai nói với ai lời nào.

Khoảng 12 giờ đêm, Giang Triều cuối cùng cũng lên tiếng.

Anh khẽ chạm vào mái tóc bên tai Bùi Lâm, thấp giọng nói: "Được rồi, tóc em khô rồi, giờ có thể đi ngủ."

Nghe vậy, Bùi Lâm khẽ hất mái tóc, những sợi tóc mềm mại nhẹ nhàng lướt qua má.

Cậu đưa tay lau mặt, mệt mỏi nói: "Ừm, em đi ngủ đây."

Nói rồi cậu có chút áy náy: "Làm lỡ mất giờ nghỉ ngơi của anh rồi, A Triều."

Giang Triều vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu cậu, đáp: "Em nói gì đấy?"

Anh dường như không mấy hài lòng với câu nói này, bèn kéo nhẹ lọn tóc sau gáy Bùi Lâm, nói: "Giữa chúng ta em không cần phải khách sáo như vậy."

Bùi Lâm mỉm cười biết ơn rồi đứng dậy.

"À, mấy nay em cứ quên mất." Bùi Lâm quay đầu nhìn về phía phòng vệ sinh, "Phòng vệ sinh trong phòng ngủ chính bao giờ mới sửa lại phần chống thấm thế anh?"

Giang Triều nói: "Mấy hôm trước anh gặp Chu Hàm Xuyên ở dưới lầu, có nhắc với cậu ta một tiếng rồi. Đợi bên nhà cậu ta khô hẳn, mình sẽ cho thợ đến đục gạch phòng vệ sinh nhà mình ra để làm lại chống thấm."

Chuyện này thì không phiền phức, chỉ là quá trình sẽ kéo dài. Giang Triều bất đắc dĩ nói: "Chắc cũng phải mất nửa năm."

Khoảng cách giữa họ quá gần, Bùi Lâm lại ngửi thấy mùi hương của nước cạo râu thoang thoảng kia. Vành tai cậu ửng đỏ, khẽ "dạ" một tiếng: "Được rồi, vậy anh nghỉ sớm đi nhé, A Triều."

Cậu nhanh chân rời khỏi phòng ngủ của Giang Triều, cánh cửa sau lưng cũng theo đó mà khép lại.

Bùi Lâm với tay tắt đèn phòng khách, trong bóng tối chỉ còn căn phòng ngủ phụ phía sau hắt ra ánh đèn vàng nhạt. Ánh sáng ấy len lỏi qua khe cửa, yếu ớt soi rọi con đường về phòng cho Bùi Lâm.

Đêm đó, Bùi Lâm lại mơ thấy cô giáo Tiêu.

Sau năm lớp tám, Bùi Lâm dần lớn lên, ba mẹ không còn nhờ cô giáo Tiêu trông nom cậu nữa, cộng thêm việc cô Tiêu dạy Lịch sử cấp ba, số lần Bùi Lâm gặp cô ngày một ít đi.

Trước kia khi Lâm Lạp chưa bận rộn đến thế, bà vẫn còn mời cô Tiêu đến nhà ăn cơm, sau này... cũng dần thưa thớt.

Sáng hôm sau khi Bùi Lâm tỉnh giấc, khuôn mặt của cô giáo viên vốn còn rõ nét trong giấc mơ nay lại trở nên mơ hồ.

Cậu xoa mặt, kéo ngăn tủ đầu giường ra, lật tìm mấy tấm ảnh cũ đã ố vàng ở dưới cùng.

Ảnh của Lâm Lạp, ảnh của Bùi Trọng Thế, ảnh của gia đình ba người họ.

Bùi Lâm cúi đầu nhìn một lúc lâu, cho đến khi cảm thấy đã khắc ghi thật sâu dáng vẻ của Lâm Lạp vào trong đầu mới đóng ngăn tủ lại.

Cậu nhắm chặt mắt, xua đi cảm giác cay xè rõ rệt trong đáy mắt.

Trên đường đến đài truyền hình, Bùi Trọng Thế lại gọi cho cậu, nói về thời gian hỏa táng và đưa tang của cô giáo Tiêu, hỏi cậu có rảnh để đến tiễn đưa không.

Bùi Lâm liếc nhìn lịch trình, đáp khẽ: "Con có việc, không đi được."

Bùi Trọng Thế nói: "Con cứ lo việc của con đi, không đi được thì thôi, ba sẽ mua thêm một bó hoa giúp con, để tiễn cô ấy."

Bùi Lâm đáp "Vâng".

Giọng Bùi Trọng Thế mang theo vẻ mệt mỏi rõ rệt, nghe kỹ còn có chút khàn khàn, có lẽ hôm qua ông cũng không ngủ ngon.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!