Việc làm ăn của nhà Triệu Nam Tinh xem như cũng sạch sẽ, nhưng con người gã thì... khó nói lắm, cái tuổi mà tam quan còn chưa định hình đã toàn học mấy thứ không đứng đắn ở nước ngoài, rất rành những thủ đoạn bẩn thỉu.
Gã bỏ qua những phần quan trọng, nói với Âu Dương Dịch Thời một cách nhẹ nhàng: "Mày chỉ cần hẹn được người ra thôi, đến lúc đó anh em chuẩn bị cho mày hai chai rượu ngon, khuấy động không khí giúp mày, rồi tâng bốc cậu chủ Âu Dương nhà ta lên tận mây xanh một phen..."
Gã nói không vẫn chưa đủ, còn đưa tay lên đẩy vai Âu Dương Dịch Thời: "Bảo đảm, tối hôm đó hốt gọn người ta về cho mày luôn!"
Âu Dương Dịch Thời dĩ nhiên không ngốc, vừa nghe đã hiểu ý gã. Hắn ta cau mày, cảnh cáo: "Mày đừng có bày mấy trò không ra gì cho tao."
"Sao lại gọi là không ra gì?" Triệu Nam Tinh nheo mắt cười, cười xong lại nhanh chóng ngẫm ra, gã hỏi với vẻ khó tin: "Không phải chứ, Âu Dương, mày... không phải là muốn yêu đương thật với cậu ta đấy chứ?"
Gã hỏi đi hỏi lại: "Không phải mày muốn... muốn quen thật lòng với Bùi Lâm đấy chứ?"
Âu Dương Dịch Thời nghẹn họng.
Câu hỏi này hắn ta thật sự không biết trả lời thế nào.
Hắn ta khá thích con người Bùi Lâm vẻ ngoài đẹp đẽ thì không nói làm gì, giọng của cậu còn rất hay, vừa trong trẻo vừa êm tai, hắn ta đã nghe mấy lần trong phòng thu âm, nghe đến mức lòng dạ cũng mềm nhũn ra.
Hơn nữa con người Bùi Lâm... phải nói sao nhỉ, cậu không chiều theo hắn ta.
Nói đến đây, Âu Dương Dịch Thời cũng tự thấy mình hơi hèn hạ. Người khác e dè hắn ta vì hắn ta là người của nhà Âu Dương, nên thường nể mặt hắn ta, ngày thường người khác nâng niu, tăng bốc hắn ta, nhưng hắn ta lại chẳng thèm để ý. Thế mà bây giờ gặp phải một người vừa mềm mỏng vừa cứng rắn đều không ăn thua, ngày nào cũng qua loa lấy lệ với hắn ta như Bùi Lâm, thì hắn ta lại cảm thấy Bùi Lâm quả thật có chút thú vị.
Nhưng bảo có phải muốn quen thật lòng không, Âu Dương Dịch Thời lại thấy hình như chưa đến mức đó.
Có đến mức phải yêu đương nghiêm túc với Bùi Lâm hay không... khó nói lắm, nhưng chắc chắn không phải kiểu có được rồi thì vứt bỏ như lời Triệu Nam Tinh nói.
Âu Dương Dịch Thời càng lúc càng thấy tên ăn chơi trác táng bên cạnh này thật là phiền phức, bèn nói một cách mất kiên nhẫn: "Được rồi được rồi, đâu ra mà lắm chuyện thế."
Ấy vậy mà Triệu Nam Tinh lại không có chút tự giác nào, vẫn lải nhải không ngừng: Tao nói thật đấy Âu Dương, mày lúc nào cũng thật thà quá rồi! Mày là ai chứ? Ba mày có thể cho mày yêu đương với đàn ông sao? Cậu chủ của tôi ơi đừng ngốc nữa! Chuyện lên giường đơn giản biết bao! Mày cứ phải làm phức tạp lên làm gì? Mày cứ nghe tao, đến lúc đó quẳng cho cậu ta một cơ hội thăng tiến, cùng lắm thì cho cậu ta một chức vụ nhỏ, mày h*m m**n thân xác cậu ta, cậu ta h*m m**n quyền thế của mày, đây là mối quan hệ trong sáng nhất rồi."
Âu Dương Dịch Thời lửa giận bốc lên từ trong lòng, hắn ta híp mắt nói nhỏ: "Triệu Nam Tinh, mày im miệng đi."
Triệu Nam Tinh vẫn tiếp tục: "Với lại mày bắt đầu thích đàn ông từ bao giờ thế? Chẳng phải mày."
Câu nói này xem như đã chọc đúng vào vảy ngược của Âu Dương Dịch Thời, mặt hắn ta sa sầm, mở khóa cửa xe bên phía Triệu Nam Tinh, ra lệnh đuổi khách.
"Cút." Hắn ta liếc mắt nhìn gã, "Bớt làm phiền tao."
Sau khi đuổi Triệu Nam Tinh đi, cơn tức của Âu Dương Dịch Thời vẫn chưa nguôi.
Vốn dĩ thấy Bùi Lâm và Giang Triều nói cười vui vẻ về nhà đã tức anh ách, lại nghe Triệu Nam Tinh lảm nhảm một tràng, trong lòng hắn ta càng thêm phiền.
Công bằng mà nói, cơn tức này của hắn ta cũng không phải nhắm vào Triệu Nam Tinh.
Trong đám con nhà giàu ăn chơi, Âu Dương Dịch Thời được xem là người khá giữ mình.
Chuyện này thật ra không phải hắn ta đàng hoàng, tử tế gì cho cam mà thực chất là vì nhát gan, ba hắn ta có một câu nói nổi tiếng: "Đừng có gây chuyện cho tao, mày mà gây ra chuyện gì, tao là người đầu tiên báo công an bắt mày."
Tình yêu mà Âu Dương Tư dành cho chiếc ghế quyền lực của mình đã đến mức độ máu mủ cũng không nhận, khiến người ta phải phát cáu. Lúc nhỏ Âu Dương Dịch Thời không tin, sau này bị đánh cho sợ rồi, bây giờ thật sự không dám gây chuyện cũng sợ gây chuyện.
Hắn ta ngồi một mình trong xe tức giận một lúc lâu mới rời đi.
Âu Dương Dịch Thời không vui, trong lòng Giang Triều cũng chẳng thoải mái gì.
Anh và Âu Dương Dịch Thời đã gặp nhau mấy lần trong bữa cơm của Âu Dương Tư, ấn tượng về người này là vừa kém cỏi lại vừa ham uống, uống say vào còn làm loạn, nói chung là rất tệ.
Gần đây không biết vì sao người này cứ quấn lấy Bùi Lâm, mà Bùi Lâm thì ngại ngùng, lại e dè thân phận của thằng cha đó, cậu chắc là không dám nói gì.
Giang Triều càng nghĩ càng tức, bèn lên tiếng hỏi: "Dạo này em thân với Âu Dương Dịch Thời lắm à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!