Chương 16: (Vô Đề)

Đêm đó, Bùi Lâm và Giang Triều ngủ riêng ở hai phòng, nhưng cả hai đều trằn trọc, khó vào giấc.

Bùi Lâm mải mê với những tâm tư của riêng mình, còn Giang Triều lại thức để xem xét hồ sơ các nhân sự chủ chốt trong bản kế hoạch kia. Anh tra cứu thông tin của từng người, muốn kiểm chứng xem liệu kế hoạch này có thật sự tốt như lời Âu Dương Tư nói không.

Càng xem, anh lại càng thấy hơi xấu hổ. Anh đến đài làm việc sớm hơn Bùi Lâm một năm, vậy mà những nhà sản xuất được nhắc đến trong bản kế hoạch này, anh lại... chẳng có chút ấn tượng nào.

Giang Triều vốn không có tham vọng lớn, công việc thường ngày chỉ cần không xảy ra sai sót, nhưng cũng... thật sự không thể nói là đã dốc hết lòng. Quan hệ với đồng nghiệp chỉ ở mức bình thường, với cấp trên lại càng tệ hơn, còn người của những phòng ban khác thì hoàn toàn xa lạ.

Những nhân sự chủ chốt trong bản kế hoạch đều là những tên tuổi lớn lẫy lừng, vậy mà Giang Triều lại chẳng biết một ai.

Thức gần cả đêm để xem, hôm sau đi làm, anh buồn ngủ đến mức mặt mày phờ phạc.

Đến trưa, Bùi Lâm sang tìm anh ăn cơm.

Hai người tìm một góc khuất ngồi xuống, vừa ăn vừa nhỏ giọng nói chuyện với nhau.

"Này..."

"A Triều, em nói anh nghe!"

Cả hai cùng lên tiếng một lúc.

Bùi Lâm chớp mắt: "Anh nói trước đi."

Giang Triều cũng không khách sáo, anh gật đầu rồi nói: "Hôm qua anh nghe Âu Dương Tư nói một chuyện, chia sẻ với em chút."

Bùi Lâm chớp chớp mắt, nhích ghế lại gần Giang Triều: "Chuyện gì thế anh?"

Giang Triều đáp: "Ông ta bảo gần đây nhà đài đang thảo luận một kế hoạch cấp S, dự kiến khoảng cuối năm sẽ bắt đầu chuẩn bị."

Mắt Bùi Lâm sáng lên: "Em có nghe nói rồi, không ngờ là thật!"

Cậu đặt đũa xuống, rướn người lại gần Giang Triều, hỏi nhỏ: "Em nghe nói là chương trình tuyển tú, đúng không anh? Vậy... đội ngũ sản xuất chốt chưa anh? Em có cơ hội không?"

Cậu hỏi rất nhỏ, giọng điệu rõ ràng là đang thăm dò, không chắc chắn, nhưng trong đôi mắt đã ánh lên khát khao muốn giành một suất.

Giang Triều nhìn vào mắt cậu, bỗng dưng ngẩn người.

Anh bất giác nghĩ đến tấm hình được ghép mà fan của Bùi Lâm đăng dưới Weibo của anh mấy hôm trước.

Hai tấm hình chụp bóng lưng với góc độ gần như y hệt, nhưng lại toát ra khí chất hoàn toàn khác biệt.

Rõ ràng chỉ mới hai ba năm trôi qua, mà Bùi Lâm đã sớm có được sự tự tin không thua kém bất kỳ ai.

Giang Triều thoát khỏi dòng suy nghĩ, nói tiếp: "Cụ thể thế nào thì Âu Dương Tư cũng không thể nói với anh được, chỉ nhắc một câu là có người đề cử em, em cứ chuẩn bị trước đi."

Rồi anh lại nói: "Nếu em mà không có cơ hội thì cái đài này cũng chẳng còn ai có cơ hội nữa đâu."

Bùi Lâm vội vã vỗ nhẹ vào cánh tay anh, ra dấu "suỵt": "Nhiều người dẫn chương trình giỏi hơn em lắm, anh đừng nói bừa."

Bùi Lâm vốn khiêm tốn, nghe những lời khen thẳng thắn thế này thì tai cứ nóng ran cả lên.

Nhưng Giang Triều thì hoàn toàn nói thật lòng: "Không phải em thì là Chu Hàm Xuyên, còn có thể là ai được nữa?"

Càng nói càng khoa trương. Chuyện còn chưa đâu vào đâu mà qua lời Giang Triều cứ như thể ngày mai sẽ bắt đầu ghi hình.

Bùi Lâm bị những lời khen không hề che giấu này làm cho đỏ bừng cả mặt, nhưng trong lòng lại vô cùng hưởng thụ.

Có ai mà từ chối được lời khen chân thành từ người mình thầm mến chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!