Chương 15: (Vô Đề)

Đêm khuya tĩnh lặng, nhưng tai Bùi Lâm lại cứ văng vẳng tiếng ồn ào. Cậu dường như có thể nghe thấy tiếng những vì sao khẽ chớp mắt, tiếng vầng trăng khẽ che mặt, tiếng gió đêm thổi qua từng chiếc lá, và tiếng tro tàn từ que pháo hoa trong tay rơi lả tả xuống đất.

Nhưng những âm thanh đó đều không chân thật, đều mông lung mơ hồ.

Thứ duy nhất Bùi Lâm nghe được một cách chân thật, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ của người bên cạnh, từng nhịp, từng nhịp lướt qua trái tim cậu.

Giang Triều có lẽ đã đi bộ đến lạnh rồi, anh đặt lòng bàn tay vào chỗ ấm nhất dưới mũ áo của Bùi Lâm.

Ngược lại, Bùi Lâm lại đi bộ đến nóng cả người.

Nhiệt độ từ lòng bàn tay người bên cạnh sắp đốt cháy cả chiếc áo lông vũ dày cộm của cậu.

Bùi Lâm không tự nhiên cựa quậy người, nói nhỏ: "... Tay anh vướng víu quá à."

"Anh không thấy vướng." Giang Triều khẽ cười một tiếng, "Anh để đây thấy thoải mái."

Nói xong lại cúi đầu nhìn: "Cái que pháo hoa này em còn tiếc chưa chịu vứt à? Còn định mang về nhà làm kỷ niệm sao?"

Bùi Lâm: "..."

Cậu nắm chặt que pháo hoa, rồi lại lườm Giang Triều: "Đúng, em đem về làm kỷ niệm."

... Thực ra cậu chỉ là vì mải mê chìm đắm trong tâm sự của riêng mình mà quên vứt đi thôi.

Nơi họ gặp nhau không xa nhà lắm, hai người chậm rãi đi một lúc, rất nhanh đã thấy cổng tiểu khu ở phía xa.

Bùi Lâm dường như đến lúc này mới hoàn hồn, quay đầu hỏi: "À, anh về sớm thế? Pháo hoa bắn xong rồi sao anh?"

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa rồi, Bùi Lâm gần như không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác từ bên ngoài, tiếng pháo hoa nổ vang trời phía sau cũng bị cậu bỏ ngoài tai.

Giang Triều nói: "Anh phải mang que pháo hoa về cho em mà, đương nhiên phải về sớm, muộn chút nữa là hết sạch."

Bùi Lâm nói nhỏ: "... Em có bắt anh mang về đâu."

Giang Triều bật cười: "Năm ngoái lúc Âu Dương Tư bắn pháo hoa, em vừa ghi hình xong đi ra, suốt đường đi mắt cứ nhìn chằm chằm. Quên rồi à?"

"Làm gì có?" Bùi Lâm tức giận nói, "Không có chuyện đó!"

"Có hay không em tự biết." Giang Triều cười trêu cậu.

Một lát sau anh lại thu lại nụ cười, khẽ nói: "Bù lại."

Hai chữ vô cùng bình thường, rơi vào lòng Bùi Lâm, lại dấy lên sóng to gió lớn.

Chuyện Giang Triều nói, ngay cả chính Bùi Lâm cũng không nhớ rõ lắm, mãi đến khi nghe câu này, cậu mới dường như mơ hồ nhớ ra có chuyện như vậy.

Lúc đó, cậu có nhìn một cách mong chờ như thế sao? Bùi Lâm không nhớ nữa. Có lẽ có, có lẽ không, có lẽ cậu chỉ là vội vàng liếc qua một cái trên đường tan làm về.

Cái liếc mắt này, lại giống như bao chuyện khác, được Giang Triều lặng lẽ ghi nhớ trong lòng.

Ánh đèn đường trên đầu và ánh trăng cùng chiếu xuống người họ, trong đêm tối, bóng hai người kéo dài ra.

Lúc hai người chậm rãi về đến nhà, Giang Triều đã sắp không mở nổi mắt.

Giờ làm việc đặc thù đã làm đảo lộn đồng hồ sinh học của anh, tối lại uống không ít rượu, bây giờ men rượu ngấm lên, đầu óc càng thêm mơ màng.

Anh cởi áo khoác, ngả người lên sô pha nhỏ trong phòng ngủ, lười biếng nói với Bùi Lâm: "Em đi tắm trước đi, anh nghỉ một lát."

Bùi Lâm đã tắm trước khi ra ngoài rồi, bèn nói: "Em chỉ dội qua người là ra ngay, nhanh lắm!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!