Cánh cửa lớn của ngôi nhà khẽ khàng đóng lại.
Nụ cười trên gương mặt Bùi Lâm lặng lẽ tắt đi.
Cậu nhìn chằm chằm vào tay của Giang Triều, khẽ hỏi: "Anh không thoải mái sao?"
Giang Triều giơ bàn tay trái lên xem xét kỹ, rồi nói một cách không mấy bận tâm: "Không đâu, em đừng nghe Giang Tinh hù. Chị ấy là thế đấy, chuyện có bé tí cũng xé ra to."
Anh nhún vai với Bùi Lâm, nói: "Bao nhiêu năm rồi, đã lành hẳn từ lâu."
Anh nói nghe thật nhẹ nhàng, nhưng Bùi Lâm ít nhiều cũng biết quá trình này không hề dễ dàng.
Giang Triều không mấy để tâm đến những chuyện này, ngay cả việc gãy xương cũng phải mấy ngày sau mới phát hiện. Nếu không phải lúc ban nhạc tập luyện, Mông Lượng phát hiện ra, thì cái tay này của Giang Triều, thật không biết sẽ kéo dài bao lâu mới đến bệnh viện khám.
Lúc đó Bùi Lâm hỏi anh, ngón tay đang yên đang lành sao lại bị gãy. Giang Triều chỉ nói, lúc đóng cửa không để ý, bị kẹp vào, lúc đó không thấy đau, tối về đến ký túc xá mới thấy sưng lên, lại chỉ nghĩ là bong gân đơn giản.
Lúc dưỡng thương cũng không để tâm mấy, một tháng sau đi tái khám, xương hoàn toàn không có dấu hiệu liền lại. Vết thương mà người bình thường ba tháng là có thể hồi phục, Giang Triều lại kéo dài gần một năm trời.
Vì kéo dài quá lâu, sau này xương đã lành, nhưng chỗ khớp vẫn còn hơi biến dạng một chút.
Nhắc đến chuyện này, Bùi Lâm lập tức lôi điện thoại ra, đặt mua mấy hộp cao dán và rượu thuốc từ một tiệm thuốc đông y cậu quen biết rồi gửi về nhà.
"Anh về phòng ngủ một lát." Giang Triều ngáp một cái rồi về phòng ngủ phụ, "Tối đừng đợi anh ăn cơm, Âu Dương Tư lại bắt anh đi đỡ rượu cho ông ta rồi."
Bùi Lâm ngoan ngoãn đáp một tiếng.
Giang Triều không thích nói nhiều, có thể giúp đỡ rượu, nhưng tuyệt đối không thể phát huy tác dụng nào khác, giám đốc đài Âu Dương chắc chắn sẽ gọi thêm người khác đi cùng.
Bùi Lâm biết có những cuộc xã giao không thể từ chối, bèn nén lại nỗi lo lắng nho nhỏ trong lòng, cười nói: "Vậy em tắm trước lúc anh về nhé, đỡ cho anh về rồi lại phải đợi em."
Giang Triều nói: "Em cứ tự nhiên, anh sao cũng được."
Lại ngáp thêm một cái.
Bùi Lâm nói nhỏ: "Không hiểu sao ngày nào anh cũng buồn ngủ nhiều thế."
Sau khi Giang Triều về phòng, Bùi Lâm cũng không ở lại phòng khách lâu. Tối cậu còn có buổi phát sóng tin tức trực tiếp, nghỉ ngơi một lát rồi liền đến đài xem lại bản thảo.
Cũng như mọi ngày khác, cậu thực hiện công việc của mình một cách gọn gàng đâu vào đó.
Sau khi buổi phát sóng tin tức buổi tối kết thúc, theo lệ thường sẽ dùng một đoạn hình ảnh hai người dẫn chương trình sắp xếp lại bản thảo để điều chỉnh thời lượng.
Trong lúc đó, nữ MC bên cạnh nói về chuyện bắn pháo hoa tối nay: "Cậu có đi không, Bùi Lâm?"
"Tôi không đi." Bùi Lâm tự nói đùa về mình để từ chối, "Mấy hôm nay toàn thức khuya, vừa rồi chuyên gia trang điểm còn nhắc tôi nữa, bảo tôi phải nghỉ ngơi cho tốt, quầng thâm mắt sắp không che được nữa rồi."
Nữ MC cười nói: "Làm gì có? Cậu lại nói linh tinh."
Bùi Lâm mỉm cười, không nói gì thêm.
Khi kết thúc công việc trở về nhà, trời cũng đã muộn.
Bùi Lâm tắm rửa qua loa, nhân lúc Giang Triều không có nhà, lén lút tìm chai nước dưỡng anh hay dùng sau khi cạo râu.
Loại nước dưỡng sau cạo râu mà Giang Triều quen dùng có mùi rất thơm.
Thế nhưng điều đáng thất vọng là, khi Bùi Lâm cuối cùng cũng tìm thấy cái chai đó, mở ra ngửi thử, lại chỉ thấy mùi chanh và hương liệu quá nồng, hoàn toàn không sảng khoái và dễ chịu như mùi cậu vẫn thường ngửi thấy.
Rõ ràng chỉ là một mùi hương rất bình thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!