Chương 13: (Vô Đề)

Tối nay Giang Triều còn phải ra ngoài, hai người mua túi xong bèn về nhà dự định nghỉ ngơi.

Kết quả là cũng chẳng nghỉ ngơi được.

Giang Tinh đến.

Hai người vừa về đến nhà được vài phút thì có tiếng gõ cửa. Bùi Lâm nhìn qua mắt mèo, thì ra là Giang Tinh.

"Trong nhà mới đổi lò nướng, hôm nay có nướng ít đồ, mẹ bảo chị mang qua cho hai đứa ăn thử." Giang Tinh cười tươi giơ chiếc túi trong tay lên, nói: "Chị nghe A Triều nói hôm nay được nghỉ bù, buổi chiều về nghỉ, nên chị qua xem sao, tiện thể mang cho hai đứa ít đồ ăn."

Giang Tinh đặt đồ xuống, nói với Bùi Lâm: "A Triều không cắt xén phần ăn của em đấy chứ? Nó bình thường nấu ăn qua loa lắm."

Giang Triều đang nằm trên sô pha, nghe thấy câu này liền "chậc" một tiếng.

Bùi Lâm mím môi cười.

Cậu chọn một chiếc bánh quy trong hộp bỏ vào miệng, nhai kỹ rồi nuốt xuống, sau đó nói: "Không có đâu ạ, A Triều nấu ăn ngon lắm."

Giang Tinh không tin: "Nó nấu cơm cho em ăn, đương nhiên em phải nói tốt cho nó rồi. Nếu em mà nói nó nấu không ngon, nó khó ưa như thế, chắc chắn sẽ càng đối xử tệ với em hơn."

Bùi Lâm cười tủm tỉm nói: "Thật sự không có mà chị."

Giang Tinh và Giang Triều là một cặp song sinh long phụng hiếm thấy.

Giang Tinh ra đời sớm hơn vài phút, miễn cưỡng được xem là chị. Dưới uy thế của huyết thống, cô trở thành một trong số ít người có thể trị được Giang Triều.

Nhưng nếu nhìn kỹ, ngoại hình hai người không giống nhau lắm.

Giang Tinh thì điềm đạm, nói năng cũng nhỏ nhẹ, là kiểu nữ chính ngây thơ trong các bộ phim thần tượng. Còn Giang Triều thì...

Mẹ của hai người từng nói đùa rằng, hồi ở trường có bạn nam muốn theo đuổi Giang Tinh, nhưng hễ thấy tên mặt lạnh như tiền đứng bên cạnh cô là đã bị dọa cho lùi bước.

Giang Tinh cũng không phải người hoạt ngôn, sau khi cô và Bùi Lâm trò chuyện phiếm vài câu, phòng khách bèn trở nên yên tĩnh.

Cậu gặm xong một cái bánh quy, ngoan ngoãn được một lúc rồi lại do dự cầm lấy cái thứ hai. Cắn một miếng xong lại thấy tội lỗi, bèn bẻ nửa lớn còn lại của chiếc bánh làm đôi, đưa nửa còn lại mình chưa cắn cho Giang Triều.

Giang Triều nhận lấy rồi ăn.

"Em có thể ăn thêm một chút." Giang Tinh thấy bộ dạng ngại ngùng của Bùi Lâm thì buồn cười, giải thích rằng: "Chị biết em phải kiểm soát cân nặng nên không cho nhiều đường, sữa cũng cho rất ít, ăn thêm mấy miếng cũng không sao đâu."

Nói rồi, cô còn đẩy hộp bánh quy về phía Bùi Lâm.

Bùi Lâm ngại ngùng nói: "Em không ăn nữa đâu... không ăn nữa."

Cậu lưu luyến nhìn hộp bánh, rồi nảy ra một ý, hỏi: "À đúng rồi chị, hay là chị dạy em nướng bánh quy đi! Vừa hay chỗ em cũng có lò nướng!"

"..." Giang Triều lật người ngồi bật dậy khỏi sô pha, "Em tốt nhất là đừng học."

Anh bắt đầu lo lắng: "Em thật sự đừng học thì hơn, em thấy sao?"

Bùi Lâm: "..."

Giang Tinh có nghe loáng thoáng về trình độ nấu nướng của Bùi Lâm, cô che miệng cười trộm. Ánh mắt cô lần lượt lướt qua hai người trước mặt, rồi nói với vẻ ranh mãnh: "Vậy để chị dạy em nhé, bạn trai tin đồn."

Bùi Lâm: "!!!"

Cậu kinh ngạc đến mức suýt nhảy bật dậy khỏi sô pha: "Chị ơi! Cứu mạng!!"

Giang Tinh cười khúc khích đầy gian xảo, ranh mãnh nói: "Cứu cái gì mà cứu? Em quên rồi à? Đúng là có chuyện này mà!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!