Giang Triều sững người một giây, đến khi nhìn rõ gương mặt người trước mắt, ánh mắt anh mới dần tỉnh táo lại.
Anh nhặt khăn quàng rơi trên đất, phủi sạch bụi rồi quàng lại vào cổ Bùi Lâm, tự lẩm bẩm: "Sao mình lại ngủ quên thế này."
Bùi Lâm: "Ai mà biết được anh. Lặn lội tới tận đây chỉ để ngủ, anh đúng là kỳ quặc."
Giang Triều đang thắt nơ bướm trên chiếc khăn cho Bùi Lâm, nghe vậy, anh bèn siết chặt hai đầu tua rua trong tay.
Bùi Lâm cũng phối hợp "a" một tiếng, rồi vờ vịt lè lưỡi: "Anh muốn siết chết em à!"
"Ừ" Giang Triều thản nhiên đáp, "thế nên em ngoan ngoãn một chút đi."
Bùi Lâm không diễn nổi nữa, cậu bật cười đẩy tay anh ra, đôi mày cong lên vui vẻ.
Hai người lại ngồi trên bãi cỏ thêm một lúc, trò chuyện vài câu bâng quơ, mãi đến khi trời hửng sáng mới trở về.
Lúc đỗ xe, Bùi Lâm chạy đi bấm thang máy trước.
Giang Triều ngước lên nhìn theo, bất giác bật cười.
Một MC kỳ cựu điềm đạm, trụ cột của đài truyền hình, mà lúc riêng tư lại có dáng đi tung tăng như trẻ con.
Giang Triều thấy cảnh ấy vừa buồn cười vừa thú vị, liền rút điện thoại ra chụp lại tấm lưng tràn đầy sức sống đó.
Trong điện thoại của Giang Triều có rất nhiều ảnh chụp bóng lưng của Bùi Lâm.
Nói cũng lạ, Bùi Lâm rõ ràng sở hữu một gương mặt ưa nhìn không chê vào đâu được, nhưng những gì lưu lại trong điện thoại của Giang Triều lại phần lớn là bóng lưng của cậu.
Lúc đi làm, lúc tan làm, lúc vui vẻ, lúc chán nản, trước ống kính, sau ống kính...
Thậm chí còn có cả bóng lưng lủi thủi của cậu khi nấu hỏng cả nồi đồ ăn rồi lén lút xuống lầu vứt đi, và cả bóng lưng bực bội khi vô tình quẹt xước sơn xe lúc đỗ rồi vội vàng xuống kiểm tra.
Giang Triều tiện tay chụp một tấm, sau đó đăng lên Weibo.
Tiếp đó, anh rảo bước đuổi theo Bùi Lâm vừa bước vào thang máy.
Đã quá khuya, về đến nhà hai người lần lượt đi tắm, Bùi Lâm tắm trước.
Còn Giang Triều thì mặc nguyên quần áo ngồi trên ghế sô pha, lướt điện thoại xem tin tức.
Vài phút sau, trên cùng màn hình điện thoại bỗng hiện lên thông báo có tin nhắn mới từ Weibo.
Mà không chỉ một tin.
Sau khi rung liên tục mấy chục lần, Giang Triều ngơ ngác mở Weibo lên.
À, thì ra là tấm ảnh chụp bóng lưng Bùi Lâm mà anh tiện tay đăng lên ban nãy, đã bị các fan của cậu phát hiện.
[Yo, *anh Trạm tới rồi à!]
[Anh Trạm năm mới vui vẻ nha! Năm mới này xem ra có thêm không ít ảnh tồn kho, mau đăng lên cho bọn này ngắm với nào!]
[Đây là gì thế?! Má phúng phính của MC Bùi! Muốn véo một cái quá!]
Sau lần xuất hiện trên Gala Chào Xuân, Bùi Lâm có lẽ đã có thêm một lượng fan mới. Những fan mới này lần theo các lượt chia sẻ mà tìm đến trang của Giang Triều, bèn thắc mắc hỏi: [anh... Trạm?][Không phải chứ, thật hay giả vậy, là trạm fan thật á?][Chà, nhìn tên xem nào, sao tên Weibo của trạm này lại là một dãy ký tự lộn xộn thế?]
Fan cũ tốt bụng vào giải thích giúp: [Mọi người đùa thôi, không phải trạm fan thật đâu, là bạn cùng phòng của Bùi Lâm, quan hệ của hai người họ tốt lắm.][Vì cũng là nhân viên trong đài nên có nhiều tin nội bộ nên mọi người mới đùa gọi anh ấy là anh Trạm đó.]
Giang Triều lướt qua những bình luận này, chỉ tập trung vào một bình luận được chia sẻ lại nhiều nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!