Chương 10: (Vô Đề)

Giang Triều dẫn Bùi Lâm lách qua đám đông, lặng lẽ rời đi từ phía hậu trường.

Trời đã rất khuya, bên ngoài tối đen như mực, chỉ có trên đường vẫn còn náo nhiệt.

Ngày mai Giang Triều được nghỉ bù, vừa hay có thể nghỉ ngơi một đêm, nhân buổi biểu diễn này, anh hiếm khi được thả lỏng hoàn toàn.

Hai người tìm một quán ăn gần đó, đồ ăn khuya nóng hổi vừa mới được bưng lên bàn, điện thoại của Giang Triều đã bị Mông Lượng kh*ng b*.

"Nè, cậu quá đáng thật đó!" Mông Lượng lên án, "Bọn này hát thêm một bài nữa đi xuống thì cậu đã chạy mất rồi! Cậu đáng ghét thật đấy!"

Giang Triều nghe một lúc, đặt điện thoại lên bàn rồi chuyển sang chế độ im lặng, tự mình ăn uống.

"Chà, con người anh." Bùi Lâm nói anh, thuận tiện cầm lấy điện thoại, "Anh Mông, xin lỗi nhé."

Mông Lượng: "Tiểu Bùi Lâm! Em cũng học thói xấu của cậu ta rồi!"

Mông Lượng đau lòng đến tột cùng: "Hai người quá độc ác! Phải mời tôi một bữa đồ nướng tôi mới nguôi giận được!"

Giang Triều bên này tâm trạng khá tốt, nghe y lải nhải phàn nàn một hồi lâu mới cười nói một câu "cậu đừng tới đây", sau đó cúp điện thoại.

Sau khi ăn qua loa bữa tối, Giang Triều dường như vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn. Anh lướt điện thoại tìm một lúc, rồi đột nhiên nói ra một địa danh.

"Sông Lưu Hâm" anh hỏi Bùi Lâm, "Đi không? Anh về nhà lấy xe?"

Tim Bùi Lâm khẽ động: "Đi!"

Rồi lại do dự nói: "... Có bị cảnh sát giao thông bắt không anh?"

Giang Triều cũng sững người nửa giây, nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi tâm lý may rủi: "Muộn thế này rồi, làm gì có cảnh sát giao thông."

Bùi Lâm mím môi cười trộm: "Đến lúc đó anh lại nói là vì chở em cho xem!"

Giang Triều cũng cười. Anh lắc đầu, kéo chiếc mũ len hình chú chó lông xù của Bùi Lâm, nói: "Lần này là vì anh, là vì anh, được chưa?"

Họ bắt một chiếc xe về nhà, rồi lại chạy vội vào ga

-ra lấy xe máy.

Mãi cho đến khi một lần nữa được ngồi ở yên sau của chiếc mô tô, hai tay ôm chặt lấy eo người phía trước, Bùi Lâm mới dám lắng nghe thật kỹ nhịp tim của chính mình..... Nó sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.

Trước khi xuất phát, Bùi Lâm nhét một bên tai nghe vào tai Giang Triều, còn mình thì đeo bên còn lại.

Giang Triều để yên cho cậu loay hoay, chỉ sau khi đeo tai nghe xong mới chỉnh lại vị trí mũ bảo hiểm, sau đó hơi nghiêng đầu qua, nói: "Em ngồi cho vững, xuất phát nào."

Khúc dạo đầu của bài hát chậm rãi và dịu dàng, hòa cùng tiếng gầm của động cơ truyền vào tai. Giang Triều hơi nghiêng đầu về phía có đeo tai nghe, gương mặt ẩn sau chiếc mũ bảo hiểm nặng trịch nở một nụ cười nhàn nhạt.

Trong tai nghe là một bài hát rất cũ, Bùi Lâm rất thích, hồi còn ở trong ban nhạc, cậu thường dùng bài hát này làm bài luyện tập.

Giữa bài hát này có một đoạn solo bass dài vài giây, được rất nhiều người tôn sùng là kinh điển. Nhưng Bùi Lâm chỉ biết chơi guitar, bèn tự mình mày mò chép lại bản nhạc rồi sửa đổi đôi chút, thử rất nhiều lần dùng guitar để thay thế cho đoạn bass này.

Giang Triều cũng đã nghe vài lần, anh chỉ có thể nghe ra sự khác biệt rõ rệt về âm sắc giữa hai loại nhạc cụ, chứ thực sự không nghe ra được sự thay đổi đối với hiệu quả tổng thể của bài hát.

Tuy nhiên, Bùi Lâm thử vài lần rồi cũng bỏ cuộc, cười nói rằng, kinh điển dù sao vẫn là kinh điển, dù chỉ thay đổi một chút xíu, cảm giác cũng không còn đúng nữa.

Giang Triều chuyên tâm lái xe, trong đầu thỉnh thoảng lại lóe lên những ký ức vụn vặt này, đến khi tập trung lắng nghe âm thanh trong tai nghe trở lại, bài hát vừa hay phát đến đoạn solo bass rất dài kia.

Cho đến tận hôm nay, Giang Triều vẫn không thể phân biệt được nhạc cụ của đoạn solo này là guitar hay bass sẽ mang lại sự thay đổi khác biệt như thế nào cho bài hát, nhưng vào lúc này, trong đầu anh lại hiện lên rất rõ ràng đoạn nhạc mà Bùi Lâm đã cải biên.

Lớp áo phao dày cộm ở eo bỗng nhiên bị ai đó khẽ nắm lấy, Giang Triều phân tâm cúi đầu nhìn xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!