Một tiếng rưỡi sau, cả nhóm tập hợp lại trước cổng chợ hoa.
Lúc Hanada Saharuna và Amuro Tooru bước tới, Edogawa Conan và Matsuda Jinpei đã đứng đợi sẵn, một người dựa vào cột hút thuốc, người còn lại thì cắm cúi ghi chép gì đó vào sổ tay.
Nhìn thấy bọn họ, Edogawa Conan lên tiếng hỏi trước: "Thanh tra Hanada, các chị có hỏi được manh mối hữu ích nào không ạ?"
Hanada Saharuna lắc đầu: "Chẳng biết có tính là hữu ích không nữa."
Nói rồi cô quay sang nhìn Amuro Tooru.
Nhận thấy ánh mắt của cô, Amuro Tooru giải thích: "Chúng tôi đã hỏi hết các cửa hàng bên trái rồi, không ai biết vị khách nào lại có nhà kính tại gia lớn như vậy cả.
Nhưng một chủ tiệm nhìn ảnh hiện trường xong thì nhận ra trong số đó có một loài hoa rất hiếm, nói ở Tokyo chỉ có đúng ba chợ bán loại này. Vì hoa đó muốn ươm từ hạt thì rất khó nên người ta thường đến chợ mua cây giống về trồng. Nếu có người từng mua mà còn sở hữu một nhà kính lớn thì hẳn người bán sẽ có ấn tượng."
"Ồ, thu hoạch cũng khá đấy chứ." Matsuda Jinpei khen một câu, sau đó hất cằm với Edogawa Conan: "Nhưng mà bên này cũng không thua đâu. Nhóc, nói cho bọn họ nghe chúng ta điều tra được gì đi."
Edogawa Conan nhìn cuốn sổ nhỏ trong tay: "Có một bác lớn tuổi nói với bọn em là ông ấy có một vị khách quen sống ở Tokyo, hình như cũng sở hữu một nhà kính lớn. Chúng ta có thể đến đó thử xem sao."
"Ồ ồ! Chính xác thế cơ à? Nhà vị khách đó ở đâu thế?" Hanada Saharuna ra vẻ bình tĩnh hỏi.
Không lẽ nhanh như vậy đã tìm được Số 3 rồi? Vậy thì kế hoạch của bọn họ phải đẩy sớm lên sao?
"Ở khu Haido ạ." Edogawa Conan đáp.
À, thế thì không sao. Nhà Số 3 ở đối diện nhà nhóc cơ.
Hanada Saharuna trấn tĩnh lại, quay sang hỏi Matsuda Jinpei: "Vậy giờ chúng ta làm gì? Qua nhà đó trước hay đến chợ hoa trước?"
Matsuda Jinpei ngẫm nghĩ một lúc rồi ngẩng đầu: "Qua chợ hoa trước đi. Lọc hết những đối tượng khả nghi ra rồi điều tra một thể."
Làm vậy hiệu quả hơn nhiều.
Amuro Tooru và Edogawa Conan đều không có ý kiến, thế là cả nhóm lại lên đường tới khu chợ bán loài hoa hiếm kia........
Mãi đến 9 giờ tối, bọn họ mới đi hết cả ba chợ hoa.
May mắn là công sức bỏ ra cũng được đền đáp. Qua thông tin từ các chủ cửa hàng, bọn họ xác định được có ba người từng mua loài hoa hiếm này và đều sở hữu nhà kính tại gia lớn.
"Một là vị khách quen sống ở Haido đã nhắc đến lúc trước, hai là bà Tamagawa ở khu trung tâm Tokyo, còn lại là anh Makino sống ở khu 2 phố Beika."
Ngồi trên xe quay về, Edogawa Conan lật quyển sổ tay, lặp lại những thông tin mà họ điều tra được.
Lại là ba người nữa à, thế giới này đúng là chấp niệm với trò chọn một trong ba thật đấy. Hanada Saharuna nghĩ thầm.
Edogawa Conan nhíu mày nhìn chằm chằm dòng chữ 'Số nhà 19, khu 2 phố Beika' trong sổ. Chẳng phải đó là đối diện nhà cậu sao?.... Khoan đã, đây là nhà của anh hàng xóm nhút nhát mà bác tiến sĩ kể mà? Trùng hợp quá vậy?!
Chưa đợi Edogawa Conan kịp mở miệng, Amuro Tooru ngồi ở ghế phụ đã nhớ ra trước.
"Số 19 khu 2 phố Beika.... Có phải là ở ngay đối diện nhà tiến sĩ Agasa không?"
Vậy chẳng phải là hàng xóm của tên Akai Shuichi kia rồi sao? Tên đó nhạy bén như vậy, nếu có kẻ nào ăn mặc giống hệt Gin lảng vảng xung quanh thì phải phát hiện ra ngay rồi chứ?
"Hả? Trùng hợp thế à?" Hanada Saharuna ra vẻ ngạc nhiên, "Vậy giờ chúng ta có qua đó xem không?"
Chốt nhanh lên nào, nếu đi ngay giờ thì cô còn phải báo cho Takeo với Số 3 chuẩn bị nữa.
Matsuda Jinpei nhìn đồng hồ: "Để mai đi, ba nhà này nằm rải rác quá. Giờ này về đến phố Beika thì cũng đã hơn 10 giờ, có khi người ta đóng cửa đi ngủ cả rồi.
Mà nếu không có lệnh khám xét thì cũng chẳng xông vào điều tra được đâu, họ từ chối thì cũng bằng hoà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!